Quên Được Sao (thơ)

12/01/202619:02(Xem: 1842)
Quên Được Sao (thơ)

me hien

QUÊN ĐƯỢC SAO

 
Tôi xa quê nhiều năm rồi nhỉ
Sao lòng vẫn canh cánh nỗi đau
Thời gian cứ lặng lẽ qua mau
Tiếng xưa hoài thầm thì thủ thỉ.
 
Quên được sao hình bóng quê hương
Nơi chập chững bước chân đầu đời
Lời mẹ ru chơi vơi vời vợi
Bản tình ca trọn vẹn hạnh phúc.
 
Rồi một ngày mẹ bỗng ra đi
Trong niềm nuối tiếc thương con trẻ
Đâu hiểu chuyện vĩnh biệt phân ly
Hạnh phúc tan vỡ, sầu lẻ bóng.
 
Quên được sao quê nhà cằn cỗi
Ngoại già nuôi cháu từng gánh củi
Nắng sớm mua chiều cảnh cơ hàn
Âm thầm chịu đựng chẳng thở than.
 
Rồi một ngày ngoại tiễn cháu đi
Về bên nội chưa một lần biết
Nghẹn ngào ngoại dặn dò tha thiết
Cười như mếu, dấu lệ từ ly.
 
Mẹ ơi! Con lớn theo thời gian
Tuổi thơ là tháng ngày gian nan
Nội cũng nghèo sống đời lam lũ
Nắng mưa hai mùa y như cũ.
 
Ngoại ơi! Con cúi đầu tạ lỗi
Chưa một lần đền đáp nghĩa ơn
Chẳng còn dịp bày tỏ nguồn cơn
Đời lưu vong, bềnh bồng trôi nổi.
 
Quên được sao nỗi niềm khắc khoải
Đã cưu mang từ thuở ấu thơ
Sao có thể lãng quên thờ ơ
Khi vẫn sống với niềm hy vọng.
 
Trí Lạc
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/04/2017(Xem: 16298)
Cuộc sống trăm năm tưởng đâu nhiều Nào ngờ như cảnh khói lam chiều Thoáng qua giây lát rồi tan biến Còn lại bầu trời thật đáng yêu .
19/04/2017(Xem: 14084)
Đất Trời Hư Vô (thơ của Gia Hiếu, Sydney, Úc Châu)
19/04/2017(Xem: 12409)
Hôm nay lòng người rộng mở Nhân ngày Phật Đản lại về Bình minh tiếng chim ca hát Nắng hồng tỏa sáng thêm lên
18/04/2017(Xem: 13479)
Hướng ngoại tìm cầu ngọn lửa thiêu Phù vân bọt sóng một sớm chiều Tan theo mây khói như điện chớp Nhìn lại đời mình cũng mất tiêu .
18/04/2017(Xem: 11929)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay ! Liễu giải chơn tâm căn diệu lực, Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày. Dương trần mấy chốc còn quay lại, Đại đạo huân tu chính chốn này.
18/04/2017(Xem: 16341)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
16/04/2017(Xem: 19111)
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
16/04/2017(Xem: 11851)
Xuân hơ hớ cũng già thôi Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn Phượng phơi tình hạ vấn vương Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi
16/04/2017(Xem: 10268)
Tháng tư hướng về quê cũ Hai bờ ngăn cách đại dương Biết bao người con dân Việt Ra đi mang cả tình thương .
14/04/2017(Xem: 11997)
Cảnh hí trường cũng chỉ là giả cảnh Chẳng bao giờ có thật ở đời nay Dù Mỹ Nga Tàu Cộng có giương oai Không thắng nỗi cơn vô thường Phật dạy .