Phương Trời Viễn Mộng (thơ)

21/12/202507:04(Xem: 2043)
Phương Trời Viễn Mộng (thơ)

phat trang long sonon tue syPHƯƠNG TRỜI VIỄN MỘNG


Lá rừng bay đọng phương trời

Bóng người cô độc

Cuộc chơi mộng dài

Âm thầm ngược gió tàn phai

Lập loè đốm lửa vương hoài bếp xưa

Tóc lau trắng bạc gió lùa

Triều dâng giọt máu phiêu lưu ráng hồng

Bến bờ còn hẹn nước non

Sông tràn núi lở vẫn còn tường rêu

Thu hình rút bóng

tịch liêu

Lang thang hạt cát sớm chiều ung dung

Bóng trăng khuya rọi mịt mùng

Chập chờn phấn nhuỵ

Chập chùng nhân duyên

Giật mình dư ảnh thân quen

Đồi cao trăng gọi lâm tuyền hồi âm

Tàn cây hoa rụng mấy lần

Chuông khuya đợi gió sang canh chuyển lời

Từng đêm ngục tối thảnh thơi

Nắm cơm chánh niệm

Nụ cười bình minh

Chôn vùi tang tóc

bặt thinh

Giang san rợp khói hương kinh suối nguồn

Đường mây mục tử qua đường

Nghêu ngao bài hát vô thường mòn hao

Trùng khơi muối mặn chiêm bao

Vui trong thoáng chốc ngọt ngào cùng trăng

Vách già cô quạnh nghìn năm

Ngón gầy lưu khắc chữ Tâm gửi đời

Thiên hà

Tiên hội

ơi ơi...

Gậy quơ cát bụi xong rồi ta đi.

20h00 ngày 30/9/2025
Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 12505)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 24940)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 14411)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15786)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16283)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15029)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 13552)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 24152)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 22112)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn
01/04/2013(Xem: 26282)
Truyện Kiều (thơ)