Phương Trời Viễn Mộng (thơ)

21/12/202507:04(Xem: 1830)
Phương Trời Viễn Mộng (thơ)

phat trang long sonon tue syPHƯƠNG TRỜI VIỄN MỘNG


Lá rừng bay đọng phương trời

Bóng người cô độc

Cuộc chơi mộng dài

Âm thầm ngược gió tàn phai

Lập loè đốm lửa vương hoài bếp xưa

Tóc lau trắng bạc gió lùa

Triều dâng giọt máu phiêu lưu ráng hồng

Bến bờ còn hẹn nước non

Sông tràn núi lở vẫn còn tường rêu

Thu hình rút bóng

tịch liêu

Lang thang hạt cát sớm chiều ung dung

Bóng trăng khuya rọi mịt mùng

Chập chờn phấn nhuỵ

Chập chùng nhân duyên

Giật mình dư ảnh thân quen

Đồi cao trăng gọi lâm tuyền hồi âm

Tàn cây hoa rụng mấy lần

Chuông khuya đợi gió sang canh chuyển lời

Từng đêm ngục tối thảnh thơi

Nắm cơm chánh niệm

Nụ cười bình minh

Chôn vùi tang tóc

bặt thinh

Giang san rợp khói hương kinh suối nguồn

Đường mây mục tử qua đường

Nghêu ngao bài hát vô thường mòn hao

Trùng khơi muối mặn chiêm bao

Vui trong thoáng chốc ngọt ngào cùng trăng

Vách già cô quạnh nghìn năm

Ngón gầy lưu khắc chữ Tâm gửi đời

Thiên hà

Tiên hội

ơi ơi...

Gậy quơ cát bụi xong rồi ta đi.

20h00 ngày 30/9/2025
Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/06/2024(Xem: 5376)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 6324)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5235)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 10409)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 6986)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5011)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7072)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 5652)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 6354)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…
21/05/2024(Xem: 14214)
Phật Việt ngót hai ngàn năm Đương cơn pháp nạn lạc lầm truyền thông Dẫu rằng sương khói mênh mông Cũng xin tỏ rõ đục trong nơi mình. Tháng tư mừng Phật đản sinh Nước thơm rưới tắm tơ tình trong ta Mỗi thời khắc, dứt bôn ba Thân-khẩu-ý tịnh: Phật đà hiện thân.