Lá rừng bay đọng phương trời
Bóng người cô độc
Cuộc chơi mộng dài
Âm thầm ngược gió tàn phai
Lập loè đốm lửa vương hoài bếp xưa
Tóc lau trắng bạc gió lùa
Triều dâng giọt máu phiêu lưu ráng hồng
Bến bờ còn hẹn nước non
Sông tràn núi lở vẫn còn tường rêu
Thu hình rút bóng
tịch liêu
Lang thang hạt cát sớm chiều ung dung
Bóng trăng khuya rọi mịt mùng
Chập chờn phấn nhuỵ
Chập chùng nhân duyên
Giật mình dư ảnh thân quen
Đồi cao trăng gọi lâm tuyền hồi âm
Tàn cây hoa rụng mấy lần
Chuông khuya đợi gió sang canh chuyển lời
Từng đêm ngục tối thảnh thơi
Nắm cơm chánh niệm
Nụ cười bình minh
Chôn vùi tang tóc
bặt thinh
Giang san rợp khói hương kinh suối nguồn
Đường mây mục tử qua đường
Nghêu ngao bài hát vô thường mòn hao
Trùng khơi muối mặn chiêm bao
Vui trong thoáng chốc ngọt ngào cùng trăng
Vách già cô quạnh nghìn năm
Ngón gầy lưu khắc chữ Tâm gửi đời
Thiên hà
Tiên hội
ơi ơi...
Gậy quơ cát bụi xong rồi ta đi.
20h00 ngày 30/9/2025
Tâm Không Vĩnh Hữu
