Nghe Mưa Nơi Này… (thơ)

01/12/202517:10(Xem: 2428)
Nghe Mưa Nơi Này… (thơ)


troi mua

Nghe Mưa Nơi Này…

 

Mấy hôm trời đổ mưa rào

Hàng cây trút lá khẽ chào tiết Đông

Giọt mưa tí tách bên song

Tiếng rơi êm tựa giấc nồng mẹ ru.

 

San Jose, ngày cuối thu

Mưa qua thung lũng sương mù giăng giăng

Chạnh niềm lữ thứ mênh mang

Nghe mưa gõ nhịp song lang ai hoài…

 

Quê nhà mưa lũ dằng dai

Đồng bào đối mặt “thiên tai ách nàn”

Cửa nhà làng xóm tan hoang

Đau thương mất mát, lầm than chất chồng.

 

“Năm Thìn bão lụt”, ngỡ xong

Ai dè Ất Tỵ gió giông tơi bời!

Miền Trung-Bắc, mưa trắng trời

Triều cường Nam bộ, lũ về Tây Nguyên.

 

“Tai trời ách nước” triền miên

Dân tình khốn khổ, oan khiên dập dồn

Lũ dâng tràn ngập thành thôn

Sông trào, núi lở, đất tuôn trôi dòng.

 

Bà con cả nước thắt lòng

Kiều bào hải ngoại dõi trông bần thần

Cùng nhau chia sớt khó khăn

Những mong vơi bớt chút phần tang thương.

 

“Lá lành lá rách” tựa nương

Năm châu kết nối đồng hương nghĩa tình

“Nhường cơm sẻ áo” hết mình

Người công người của dặm trình chung tay.

 

Ở đây lất phất mưa bay

Xót xa quê mẹ loay hoay đoạn trường

Nguyện cầu sớm dứt tai ương

Xin đừng mưa nữa, thê lương lắm rồi!

 

San Jose, 20/11/2025

Tâm Chơn


nha trang-25-11-25 (66)

 

THƯƠNG LẮM QUÊ NHÀ

 

Chớ bàn nhân hoạ với thiên tai

Giải pháp bây giờ là cứu ngay

Mưa lũ chưa nguôi cơn thịnh nộ

Xin đừng lần lựa đúng hay sai?

 

Quê nhà một dải Bắc-Trung-Nam

Hiện trạng tựa hồ ngựa bất kham

Núi lở, triều cường, cuồn cuộn nước

Giúp nhau cấp bách phải mau làm!

 

Đổ lỗi được gì, thêm đắn đo?

Kìa, trong biển nước, người co ro

Tiếng kêu khàn giọng, bao thây chết

Trước mắt cứu người, việc đáng lo!

 

Chung tay chia sẻ những tang thương

Người Việt cùng đau nỗi đoạn trường

Bởi, tại, do, vì… khoan thắc mắc

Quê nhà còn đó những tai ương!

 

Lũ rồi sẽ rút, dân ra sao?

Tan tác hết rồi, đọng nỗi đau

Thôi hãy vẹn tình cùng đất mẹ

Mắt nhìn nhắm-mở để thương nhau!

 

Rồi đây phải trái được phân minh

Thiên hạ từ lâu thấy huốt mình

Thầm lặng giúp dân, người một cách

Chẳng vì “sâu mọt” lạc niềm tin.

 

Đành rằng than trách bởi yêu thương

“Máu chảy ruột mềm” ai chẳng vương?

Chỉ nguyện tâm lành không gián đoạn

Cho tình “bầu bí” được miên trường.

 

San Jose, 25/11/2025

Tâm Chơn

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/05/2014(Xem: 14404)
Mẹ luôn là dòng suối mát Là suối nguồn rưới mát đờii con. Thức khuya dậy sớm trông nom Miếng cơm manh áo cho con ấm lòng
12/05/2014(Xem: 14543)
Nhớ Mẹ Kính dâng Mẹ Tâm Thái, 82 tuổi Nhân ngày Mother's Day Con thường suy nghĩ sẽ một ngày Mẹ về với Phật cảnh phương Tây Để nghe giáo pháp Như Lai thuyết Tỏ ngộ từ đây, ở nơi này.
12/05/2014(Xem: 15401)
Thế gian này thật là kỳ diệu. Có những thứ rất nhỏ bé, rất mong anh mà chúng ta thường không để ý đến, hoặc tưởng là không quan trọng, không vĩ đại, nhưng chính cái nhỏ bé, mong manh ấy mới là nguồn cội của tất cả mọi thứ.
10/05/2014(Xem: 21375)
Phật giáng trần cho chúng sanh lời khai thị: “Lìa sanh tử” là cứu cánh việc tu hành Xem "cái ta" như phương tiện độ quần sanh “Duy ngã độc tôn” (1) biến “ta” thành năng lượng
06/05/2014(Xem: 30662)
Vừa đản sanh chín rồng phun nước tắm Mang an vui mát mẻ đến trần gian Xóa khổ đau an ủi kẻ nghèo nàn Vì chỉ rỏ mỗi tâm đều có Phật
02/05/2014(Xem: 21196)
Đêm Thiêng Thể lung linh Đâu Suất Vệt chân dài liễu thế cưu mang Thẳm từng cao vào lên chất ngất Êm như mơ rót ngọc cung vàng
02/05/2014(Xem: 21111)
Rằm tháng tư ngày Phật giáng trần Ba nghìn thế giới kết hoa vân Đông phương hào khí soi đường sáng Ấn Độ tư duy dẫn đạo chân
01/05/2014(Xem: 24327)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Rộn ràng tấp nập mừng ngày Đản Sanh Thích Ca Từ Phụ Cha Lành Giáng trần cứu khổ, sáng danh Đạo Vàng Thầy trò Tu viện Đạo tràng Thành tâm thiết lễ lập đàn cung nghinh
01/05/2014(Xem: 17151)
Từ vị trí đỉnh đồi chạm chân mây, không ít người phấn khích, một mình cất lên tiếng hú sảng khoái để âm hưởng của mình từ trên cao dội xuống thung lũng, từ vách đá này vang sang vách đá kia, và có thể làm lạnh cả vòm trời xanh lơ trên đầu. “Hữu thời trực thướng cô phong đảnh Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư” (Thiền sư Không Lộ) Có khi lên tận đầu non quạnh Cười tràn một chuỗi lạnh hư không.
01/05/2014(Xem: 17919)
Ta cắn vỡ thời gian tìm kỷ niệm Nghe đời mình loang lỗ vết máu xanh Mắt đã ráo khô đôi dòng lệ Mùa thu ơi, chiếc lá mục trên cành