Kiệt Xuất Một Người, kính dâng Ôn Tuệ Sỹ nhân lễ Đại Tường của Ôn (tháng 11/2025)

08/11/202520:15(Xem: 2828)
Kiệt Xuất Một Người, kính dâng Ôn Tuệ Sỹ nhân lễ Đại Tường của Ôn (tháng 11/2025)

ht tue sy

KIỆT XUẤT MỘT NGƯỜI
 Kiệt Xuất Một Người, kính dâng Ôn Tuệ Sỹ
nhân lễ Đại Tường của Ôn (tháng 11/2025)


Thuở đức Phật ngồi dưới cội bồ đề
Đêm gần tàn sáng sao mai xanh biếc
Khai mở con đường minh triết phương Đông
Sư tử hống chấn động mười ngàn thế giới
Giặc ngu tối rùng mình rũ rượi
Người  vượt thoát tử sinh đến bến bờ tịch tinh
Trí tuệ quang minh bừng lên rạng rỡ
 
 
Bồ Đề Đạt Ma ngồi trong động đá
Quay mặt vào tường thấu triệt chuyện Sa Bà
Không thánh – phàm, không cái ngã gọi là…
Phước điền nào ra khỏi luân hồi từ lịch kiếp
 
 
Các vị Lạt Ma ngồi trong hang lạnh
Hy Mã Lạp Sơn ngút ngàn tuyết lên ngất đỉnh
Từ sơ thiền đi vào đại định
Thân tái sinh hóa độ chúng sinh
 
 
Dòng Phật sử truyền thừa nước Việt
Mấy trăm năm kiệt xuất một Người
Mắt như sao miệng vẫn mỉm cười
Tọa thiền thất hay ngồi trong ngục thất
Chuyện thuở xưa ngai Duy Ma Cật
 
Luận du già mà hoa trời rơi xuống như mưa
Ôn độc hành núi vắng rừng thưa
Về phố thị sớm trưa tinh tấn
Dụng trí Tuệ thệ hoằng dương chánh pháp
Trụ chí Sỹ ứng vấn nạn trần đời
Nguyên trượng phu tòng lâm thạch trụ
Chứng phạm tăng đại tượng sư vương
Đêm Thị Ngạn viết luận dịch kinh
Ngày Già Lam hành thiền dạy chúng
Tấu dương cầm cúng dường cổ kim tam thế
Tả vần thơ phụng hiến đông tây thập phương
Non nước ta tăng tục chia chẻ mãi lặng im
Thế giới người tứ chúng tôn xưng hằng kính ngưỡng
Ngồi nhà Như Lai thầy xứng danh trưởng tử
Trú cửa nhân gian ngài nổi tiếng minh sư  
Vâng lời Phật đà giáo hóa quần sanh
Nối gót chư tổ độc hành ly viễn
Cuộc trăm năm nhân loại muội mê mãi khóc cười
Vòng sinh tử đại sỹ ngồi yên mà sấm động
Trong trời đất bóng người mênh mông lồng lộng
Ngoài ba cõi cơ nghiệp rạng rỡ thênh thang
Mặc áo lam thanh tịnh hóa đạo tràng
Khoác cà sa sáng soi đường đạo cả
 
 
Tiểu Lục Thần Phong
Ất lăng thành, 1125
 
 
 
 
ht tue sy-2


MINH SƯ HIỀN TRIẾT

Thầy đến đây
Người nào hay
Tám mươi năm hanh hoạt tựa mây bay
Tuổi xấp xỉ đức Thế Tôn thuở nọ
Đời du sỹ đó đây đều quán trọ bên đường
Từ Nam Vang về lại quê hương
Mấy trăm năm một con người kiệt xuất
Thân gầy gò cốt cách tượng vương
Kể từ lúc lên đường dõng mãnh
Viết sách dịch kinh
Cứu tử độ sinh
Chấn tác thiền môn đang đà nghiêng ngã
Chống gậy trúc đỉnh trường sơn bóng hoàng hôn lồng lộng
Quấn khăn vàng nơi phố thị rải tung hoa
Nơi ngục thất nâng bát cơm cúng dường Bạc Già Phạm
Đêm Thị Ngạn thắp đèn lưu ly chép chuyện Sa Bà
Ngoài thềm hoa vằng vặc ánh trăng ngà
Trong phòng văn mắt như sao sa sáng quắc
Tụng biến kinh muôn loài lặng im nghe sấm động
Tấu cung đàn ba ngàn thế giới rộng thênh thang
Ngồi vững chải núi rừng an định
Bước ung dung sông suối khơi nguồn
Bậc trí Tuệ mây trời vô biên xứ
Đấng đại Sỹ bọt nước khắp trùng khơi
Nguyên nguyện giới tịnh thanh thầy hiện thân giáo
Chứng chuyển thức huệ quang sư xuất tâm vương
Quốc độ nhiễu nhương bại hoại miếu đường
Trọn một đời dấn thân chấn tác
Trong pháp lữ nhiều tị hiềm sai khác
Ngoài chúng dân lầm lạc điêu linh
Bồ Tát nào nỡ ngồi nhìn chúng sinh thống khổ
Dựng thanh quy phục hoạt cơ đồ
Bầu trời đêm cô quạnh tác ánh sao rạng rỡ
Ngọn hải đăng soi rõ lối đến bờ
Thân lau sậy bọc lấy cả hồn thơ
Đời xuất sỹ chí phương trời viễn mộng
Thầy về đây không bia đá tượng đồng
Mà bóng dáng trong hư không lồng lộng
Hạc bay qua một khoảnh trời Nam Việt
Sư tử hống rung động cõi nhân gian
Vẫn giản dị và hiền từ rất mực
Thầy ra đi là xác thân tứ đại
Cơ nghiệp này còn mãi với hậu sinh
Cuộc lữ dài vô tận bước đăng trình
Nương phước phần bậc minh sư hiền triết
 
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 1125
 
 

ht tue sy-2
SẬY LAU PHƠ PHẤT
(khể thủ đảnh lễ bậc Tuệ tri đại Sỹ)
 
 
Sư về núi cả tượng hình
Cội tùng cao bóng lời kinh đại ngàn
Thanh lam ẩn bóng hạc vàng
Gậy thay tích trượng lại càng diệu thay
 
 
Thanh Văn tạng những sâu dày
Bồ đề mật hạnh tháng ngày thậm thâm
Tù đày hình án lặng thầm
Sậy lau phơ phất Phật tâm khôn lường
 
 
Dấn thân dựng lập miếu đường
Áo nâu mắt biếc can cường xiết bao
Trường sơn nhuộm đỏ máu đào
Thiền môn gió cuộn sóng trào ngả nghiêng
 
 
Lòng người đen bạc đảo điên
Ngục tù thiền thất một miền sắt son
Tận hình công cuộc nước non
Tận tòng đạo pháp hãy còn người ơi
 
 
Giờ đây mây trắng ngang trời
Trùng khơi bọt nước sư cười ngoại phương
Ba ngàn thế giới quê hương
Đi về một cõi pháp thường hóa thân
 
 
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 1125
 
 

ht tue sy

THIỆU LONG THÁNH CHỦNG
 
 
Thầy đã đến và đã đi như thế
Khắp mười phương đều một cõi quê hương
Mây bồng bềnh với bọt nước trùng dương
Thân tứ đại miệt mài đường hoằng hóa
     Giữa đầm lầy đóa bạch liên trắng xóa
     Hương tịnh thanh lan tỏa cõi người ta
     Bầu trời đêm vằng vặc ánh trăng ngà
     Không dấu vết hạc bay qua xứ sở
Loạn thiền môn bởi sơn hà loang lở
Hàng tăng nhân cùng đại chúng bơ vơ
Ngày máu lửa đêm đen dài nghẹt thở
Quốc vận suy sống chết ở tay người
     Say tiệc máu cuồng cơn quỷ ngạo cười
     Rừng đã cháy muôn loài đều rã rượi
     Tưởng đã tận chẳng còn gì mong đợi
     Nào ai hay vận mới tự tro tàn
Thân lau sậy chống gậy trúc vững vàng
Đem mưa pháp tưới vào cơn hạn hán
Lắng lòng nghe tiếng tục - tăng oán thán
Bước lên đường với vô hạn từ bi
     Mặc cường quyền đầy hung hiểm sân si
     Tình pháp lữ đầy chia chẻ hồ nghi
     Trò tiểu nhân dùng lợi danh dụ khị
    Tâm Bồ Tát đâu dễ gì suy suyển
Thầy thay Phật giữ pháp luân thường chuyển
Trọn cuộc đời phạm hạnh cực tinh chuyên
Tuệ thâm sâu bao la hơn cả biển
Sỹ trượng phu tâm hiền thiện vô cùng
     Rồng trên mây người chẳng thấy hành tung
     Bồ Tát hạnh dấn thân vì tứ chúng
     Đèn lưu ly giữ thiệu long thánh chủng
     Nước non này trung chính trọn tình chung
 
 
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 1125
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/11/2025(Xem: 2558)
Hôm nay con vào xem Hình ảnh sau lũ lụt Của con đường Thái Thông Xã Vĩnh Thái Nha Trang Nơi làng quê Thông Thái Con đã từng được nghe Mẹ Tâm Thái đọc vè Về tâm tánh các cụ Trong làng quê thanh bình Dân tình vui mộc mạc Đã thấm vào con tim Hình ảnh quê ngày ấy Thắm đậm nghĩa xóm làng
24/11/2025(Xem: 2484)
Ta đến với đời bằng hơi thở mong manh Sẵn sàng rụng rơi mỗi khi cơn gió lớn Từng bước qua tuổi trẻ mơ mộng, đầy hỗn độn Đâu biết rằng thời gian sẽ khép lại từng trang
20/11/2025(Xem: 2536)
Có lẽ Thiên tai không phải oán phạt, mà là tiếng gọi tỉnh thức.! Gió chẳng hờn ai, chỉ cuốn nghiệp chung. Hợp sức gieo lành, chuyển hoá khổ chung. Nhân ngày lễ Phật Dược Sư Thành Đạo
12/11/2025(Xem: 2713)
Đời người là một cuộc hành trình dài, nhưng lại ngắn ngủi đến không ngờ. Ta khởi đi từ đâu và đích đến là đâu? Câu hỏi ấy không cần ở đâu xa, mà cần sự hồi quang (quay lại nhìn) vào chính tâm mình. Giữa biển đời mênh mông vô tận, con người mãi ngược xuôi tìm cầu tham ái. Có kẻ rong ruổi ngoài trần thế, tìm kiếm một miền an lạc ở tận đâu xa; có người hướng vào tâm linh, mong thấy Phật trong lời kinh, trong tiếng mõ. Lục Tổ Huệ Năng từng dạy: “Tâm mê tức chúng sinh, tâm ngộ tức Phật.” (心迷即眾生,心悟即佛。)(1) “Người mê đi tìm Phật ở phương xa, người ngộ nhận ra Phật nơi tự tâm.”
06/11/2025(Xem: 4082)
Bạn thương mến, hy vọng lá thư này đến từ những người đang tiếp xúc trực tiếp với các bạn ( những người chịu nhiều thiệt hại và mất mát sau thiên tai ) như một làn gió nhẹ thổi thật dịu dàng đến những trái tim từng mất tất cả, bằng một lòng thương cảm sâu xa giúp các bạn nhìn lại sự sống bằng ánh sáng hiền hòa của từ tâm và chánh niệm.
31/10/2025(Xem: 2914)
Dao Ca Trăng Nhạc & Lời: Khánh Hoàng Ca sĩ: Hạnh Nguyên Hòa âm: Thái Bảo Lộc pps: Thường Minh
25/10/2025(Xem: 3324)
Ngón Tay Chỉ Trăng (tập 01) Trực Chỉ Đề Cương
24/10/2025(Xem: 3988)
a bậc tài danh – Leonardo da Vinci, Baruch Spinoza và Vincent van Gogh – mỗi người là một khía cạnh của hành trình nhân loại tìm đến chân lý. Cả ba đều chứng minh rằng: trí mà không phước thì sáng mà mong manh, phước mà thiếu duyên thì nở muộn như hoa trong đêm, còn duyên mà không trí thì chỉ là hư sắc thoảng qua.
24/10/2025(Xem: 3894)
Thuần nhiên, nhẹ nhàng như hơi thở là tiếng thơ của Chân Tạng Nghiêm. Một tiếng thơ lấp lánh, long lanh ngời ánh thanh cao, là nguồn thơ trong trẻo, reo ca giọng hát thiên lương trong tận đáy xanh lòng... Lòng yên, tâm lặng như vầng trăng sáng chiếu diệu kỳ. Thi ca đi về trên đôi chân trần, chất phác, nhè nhẹ khẽ chạm vào núi sông, rừng biển, suối thác, mưa nắng, trăng sương, gió mây, cây lá, chim bướm, cỏ hoa trên mặt đất thân yêu. Nhật nguyệt cũng huyền hòa chan chứa giữa ánh sáng ban sơ, diễm tuyệt, bừng lên rực rỡ trong tâm hồn vô ngại của trái Tim Thơ.
22/10/2025(Xem: 4425)
Về thôi, về mặc Cà Sa Về thôi cởi áo Ta Bà phong sương Về thăm lại tiếng chơn thường Thăm vườn lam nhả khói thiêng Cõi Thiền Ô hay, một góc trời yên Một vườn hoa toả hương miền ngàn bay Thoảng trong gió, thoảng chân đài… Gót sen thoát những cơn say bụi trần