Được gọi là Đại Nhân (thơ)

19/08/202519:43(Xem: 5487)
Được gọi là Đại Nhân (thơ)

Vu Lan Bao Hieu-12

Được gọi là Đại Nhân.


Để được gọi là “ Đại nhân” phải thế nào cho xứng

Trong xã hội phong kiến

"Đại nhân “là những người có chức vụ cao

Ngày nay,

dùng trong các ngữ cảnh khác nhau,

Nhưng thường mang tính chất thể hiện sự tôn trọng,!


Trong nhà thiền có thể được hiểu theo nghĩa bóng

Phải có có phẩm chất tốt đẹp.
trí tuệ , lòng bao dung ,

Giàu lòng từ bi, có tính phục thiện, khiêm cung

Sẵn sàng mang đến

ánh sáng thật sự của tinh hoa trí thức!


Sống chậm, sống sâu luôn ẩn chứa

một phần tâm hồn trong ngôn ngữ, đạo đức

Càng lặng lẽ âm thầm vun đắp nội tâm,

Tự mình vượt qua bao nỗi khó khăn

“Trống rổng hồn nhiên không có gì là thánh!”(1)


"Đại nhân" của Thiền tông, uy tín đạo hạnh (2)

Tùy cơ duyên hướng dẫn chúng sinh,

không lệ thuộc vào văn tự ngữ ngôn

Dù trưởng thành tâm linh, chẳng chút tự tôn

Phóng khoáng, biết đường vào “Bể tánh Thanh tịnh”


Kính nguyện ước,

trong đời sẽ gặp được người chân chính

Bất cứ tôn giáo nào, có chí khí, cốt cách tinh thần

Dù phàm phu nhưng có thể tôn kính đại nhân

Trên những tiêu chuẩn và quy ước,

luôn nêu gương từ chính những ứng xử!

Sáng rạng ngời ….màng chi thị phi bỉ, thử


Huệ Hương


————————

(1) Tổ Đạt Ma khi được Vua Lương võ Đế hỏi chân lý tột cùng của đạo thánh, đã đáp thẳng thừng là : “Trống rổng hồn nhiên không có gì là thánh!”

(2) thiền sư như Vô Ngôn Thông, Pháp Loa, Huyền Quang, và nhiều vị khác, đều được xem là những "Đại nhân" của Thiền tông,


Những người tài giỏi hôm nay.


Từ lâu,

một nghệ nhân hoặc người có bẩm sinh thiên khiếu !

Trong vài lĩnh vực nào đều được tán dương

Đôi khi mang danh thiên tài, tiếng vang khắp bốn phương

Nhưng trong xã hội phát triển,

lại cần có “Tầm nhìn và biết kết nối! “


Lại phải biết hạ thấp cái tôi,

có sức mạnh hợp tác liên kết mới được gọi là tài giỏi !

Kìa, một nhà văn vĩ đại với tác phẩm tuyệt vời

Phải gặp bao éo le , rắc rối trong đời

Không phải luôn có những

dòng sông hiền hoà chở họ về bến!


Kính mời chiêm nghiệm những lời thở than quý mến (1)

Chân lý muôn đời…

khi nhân duyên hội đủ trình độ căn cơ

Dù bụi đời che kín, hoàn cảnh có che mờ

Thế giới bên ngoài hiện hữu được …do sự phóng chiếu (2)


Lời khen thưởng có khi do sự gán ghép…cần thấu hiểu !

Thật sự tài giỏi cũng phải quên đi ,

chớ đừng để chúng đóng khung

Trói buộc bản thân mình quên mất sự khiêm cung

Chỉ có

quay lại soi sáng chính mình mới nhận đúng giá trị !

Thế kỷ nào dù tài giỏi, cũng vẫn phải tri bỉ !


Huệ Hương

————-

(1) Nhà văn, nhà phê bình vĩ đại người Anh John Ruskin từng nói: “Không ai đóng cửa ngồi trong căn phòng trống rỗng mà viết sách cả”

Riêng Alexander Dumas,trong một lần đã thốt lên “ Nhà thiên tài không bao giờ ăn trộm. Người đó đi chinh phục bằng tài trí của mình!”.

(2) “The world you see doesn’t exist. It’s a projection of your mind.”- Robert Adams


(Thế giới bạn thấy không hiện hữu. Đó là sự phóng chiếu của tâm bạn.)


Kiến thức và đạo đức,


liên quan mật thiết, nhưng không đồng nhất.

Kiến thức là công cụ, đạo đức kim chỉ nam

Kiến thức bao gồm tri thức, kinh nghiệm, kỹ năng làm

Đạo đức là những giá trị phẩm chất, nhân cách

theo tiêu chuẩn Chân, Thiện, Mỹ


Kiến thức là nền tảng để hình thành từ bi, tuệ trí

Mở rộng tình người, hiểu biết chuyên sâu

Với cái nhìn đa diện, đồng cảm tiếp thâu

Bước vào thiên niên kỷ mới, cần khiêm tốn học hỏi!


Phụng hiến sự nghiệp, phát triển trong thời kỳ mới.

Khi kho tàng kiến thức loài người, tăng với cấp số nhân

Tiến chậm hơn người khác

là đã thụt lùi, kìm hãm bản thân

Đừng tự huyễn hoặc mình,

mượn những lời tô vẽ để che khuất !


Hãy dám nhìn vào những yếu kém vì đâu phát xuất

Có hiểu biết mới tránh được nạn quan liêu

Kiên trì, khí khái, dũng cảm rèn luyện cho nhiều

Đạo đức là kim chỉ nam,

định hướng mục tiêu từ kiến thức

Theo một cách đúng đắn, chuẩn mực và có ích !


Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2010(Xem: 16023)
Tôi về Phước Tích đêm nay Hôn trăng gỗ quí nghe đầy tiếng chim
19/09/2010(Xem: 16567)
Gót tu sĩ bốn phương trời rảo bước Cõi Ta bà, đâu chẳng phải nhà ta Một mình đi với bình bát ca sa, Đói xin ăn, dưới gốc cây nằm ngủ Mùi phú quý mặc tình ai hưởng thú, Bả vinh hoa ta nào có xá gì; Chỉ một lòng cho trọn đạo từ bi Diệt phiền não cõi lòng thường thanh tịnh...
19/09/2010(Xem: 15035)
Sàng tiền minh nguyệt quang Nghi thị địa thượng sương Cử đầu vọng minh nguyệt Đê đầu tư cố hương
19/09/2010(Xem: 15898)
Đứng lên đi em, tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã, Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân. Những con đường em qua, dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi
19/09/2010(Xem: 22129)
Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa
19/09/2010(Xem: 30134)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
19/09/2010(Xem: 24640)
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
19/09/2010(Xem: 17622)
Hơn nữa thế kỹ, nét mặt của Thầy Vẫn sáng tỏa, không một chút đổi thay Trong gian nan, giữ tâm hồn Bồ Tát! Mượn tiếng đàn gửi theo gió cùng mây.
18/09/2010(Xem: 19490)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say
18/09/2010(Xem: 18600)
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ