Được gọi là Đại Nhân (thơ)

19/08/202519:43(Xem: 4899)
Được gọi là Đại Nhân (thơ)

Vu Lan Bao Hieu-12

Được gọi là Đại Nhân.


Để được gọi là “ Đại nhân” phải thế nào cho xứng

Trong xã hội phong kiến

"Đại nhân “là những người có chức vụ cao

Ngày nay,

dùng trong các ngữ cảnh khác nhau,

Nhưng thường mang tính chất thể hiện sự tôn trọng,!


Trong nhà thiền có thể được hiểu theo nghĩa bóng

Phải có có phẩm chất tốt đẹp.
trí tuệ , lòng bao dung ,

Giàu lòng từ bi, có tính phục thiện, khiêm cung

Sẵn sàng mang đến

ánh sáng thật sự của tinh hoa trí thức!


Sống chậm, sống sâu luôn ẩn chứa

một phần tâm hồn trong ngôn ngữ, đạo đức

Càng lặng lẽ âm thầm vun đắp nội tâm,

Tự mình vượt qua bao nỗi khó khăn

“Trống rổng hồn nhiên không có gì là thánh!”(1)


"Đại nhân" của Thiền tông, uy tín đạo hạnh (2)

Tùy cơ duyên hướng dẫn chúng sinh,

không lệ thuộc vào văn tự ngữ ngôn

Dù trưởng thành tâm linh, chẳng chút tự tôn

Phóng khoáng, biết đường vào “Bể tánh Thanh tịnh”


Kính nguyện ước,

trong đời sẽ gặp được người chân chính

Bất cứ tôn giáo nào, có chí khí, cốt cách tinh thần

Dù phàm phu nhưng có thể tôn kính đại nhân

Trên những tiêu chuẩn và quy ước,

luôn nêu gương từ chính những ứng xử!

Sáng rạng ngời ….màng chi thị phi bỉ, thử


Huệ Hương


————————

(1) Tổ Đạt Ma khi được Vua Lương võ Đế hỏi chân lý tột cùng của đạo thánh, đã đáp thẳng thừng là : “Trống rổng hồn nhiên không có gì là thánh!”

(2) thiền sư như Vô Ngôn Thông, Pháp Loa, Huyền Quang, và nhiều vị khác, đều được xem là những "Đại nhân" của Thiền tông,


Những người tài giỏi hôm nay.


Từ lâu,

một nghệ nhân hoặc người có bẩm sinh thiên khiếu !

Trong vài lĩnh vực nào đều được tán dương

Đôi khi mang danh thiên tài, tiếng vang khắp bốn phương

Nhưng trong xã hội phát triển,

lại cần có “Tầm nhìn và biết kết nối! “


Lại phải biết hạ thấp cái tôi,

có sức mạnh hợp tác liên kết mới được gọi là tài giỏi !

Kìa, một nhà văn vĩ đại với tác phẩm tuyệt vời

Phải gặp bao éo le , rắc rối trong đời

Không phải luôn có những

dòng sông hiền hoà chở họ về bến!


Kính mời chiêm nghiệm những lời thở than quý mến (1)

Chân lý muôn đời…

khi nhân duyên hội đủ trình độ căn cơ

Dù bụi đời che kín, hoàn cảnh có che mờ

Thế giới bên ngoài hiện hữu được …do sự phóng chiếu (2)


Lời khen thưởng có khi do sự gán ghép…cần thấu hiểu !

Thật sự tài giỏi cũng phải quên đi ,

chớ đừng để chúng đóng khung

Trói buộc bản thân mình quên mất sự khiêm cung

Chỉ có

quay lại soi sáng chính mình mới nhận đúng giá trị !

Thế kỷ nào dù tài giỏi, cũng vẫn phải tri bỉ !


Huệ Hương

————-

(1) Nhà văn, nhà phê bình vĩ đại người Anh John Ruskin từng nói: “Không ai đóng cửa ngồi trong căn phòng trống rỗng mà viết sách cả”

Riêng Alexander Dumas,trong một lần đã thốt lên “ Nhà thiên tài không bao giờ ăn trộm. Người đó đi chinh phục bằng tài trí của mình!”.

(2) “The world you see doesn’t exist. It’s a projection of your mind.”- Robert Adams


(Thế giới bạn thấy không hiện hữu. Đó là sự phóng chiếu của tâm bạn.)


Kiến thức và đạo đức,


liên quan mật thiết, nhưng không đồng nhất.

Kiến thức là công cụ, đạo đức kim chỉ nam

Kiến thức bao gồm tri thức, kinh nghiệm, kỹ năng làm

Đạo đức là những giá trị phẩm chất, nhân cách

theo tiêu chuẩn Chân, Thiện, Mỹ


Kiến thức là nền tảng để hình thành từ bi, tuệ trí

Mở rộng tình người, hiểu biết chuyên sâu

Với cái nhìn đa diện, đồng cảm tiếp thâu

Bước vào thiên niên kỷ mới, cần khiêm tốn học hỏi!


Phụng hiến sự nghiệp, phát triển trong thời kỳ mới.

Khi kho tàng kiến thức loài người, tăng với cấp số nhân

Tiến chậm hơn người khác

là đã thụt lùi, kìm hãm bản thân

Đừng tự huyễn hoặc mình,

mượn những lời tô vẽ để che khuất !


Hãy dám nhìn vào những yếu kém vì đâu phát xuất

Có hiểu biết mới tránh được nạn quan liêu

Kiên trì, khí khái, dũng cảm rèn luyện cho nhiều

Đạo đức là kim chỉ nam,

định hướng mục tiêu từ kiến thức

Theo một cách đúng đắn, chuẩn mực và có ích !


Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/10/2014(Xem: 15475)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 16479)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 14984)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 20992)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 22169)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 14473)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 17254)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 20328)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 20467)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 14748)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió