Bất Lai Bất Khứ (thơ)

04/08/202506:59(Xem: 4059)
Bất Lai Bất Khứ (thơ)

ht tue sy

Ta về một cõi tâm không

Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn

Còn yêu một thuở đi hoang

Thu trong đáy mẳt sao ngàn nửa khuya

(Thiên lý độc hành – Tuệ Sỹ)

 

 

BẤT LAI BẤT KHỨ

 

 

TA khưi ngọn nến canh tàn

VỀ nhìn vết tích đá lăn qua đồi

MỘT lần rộn rã mà chơi

CÕI trần trú trọ rối bời chiêm bao

TÂM tư nén tiếng thở phào

KHÔNG đi không đến thì đâu cũng nhà


VẪN còn tơ nắng vướng qua

NGHE âm huyền diệu rung toà sen thơm

QUÁ giang nợ đẩy duyên vờn

KHỨ lai vô ngại sinh tồn vô ưu

NGẬP tràn ước mộng nghịch lưu

TRONG veo con nước ân thù biến tan

NẮNG soi song cửa huy hoàng

TÀN cơn gió lộng đồi hoang liêu cười


CÒN nghe suối mạch chảy xuôi

YÊU đời rách nát ngậm ngùi hô kinh

MỘT phương tám nẻo một mình

THUỞ đày đoạ lá trên cành hớp sương

ĐI qua tóc cũ màu hương

HOANG đàng du thủ đong lường hắt hiu


THU rơi vàng lá chín chiều

TRONG ngoài vô trụ đỉnh đèo ngắm trăng

ĐÁY sâu sơn hạ cỗi cằn

MẮT sâu trầm mặc ứa vần thiền ca

SAO còn sáng tiễn sao sa

NGÀN xưa nhấp nháy sáng loà ngàn sau

NỬA hồn tĩnh động thương đau

KHUYA ngân cầm khúc nhiệm mầu từ bi.

 

(2025)

Tâm Không Vĩnh Hữu


ht tue sy

ĐI VỀ


Cảm họa theo vần bài thơ Bất Lai Bất Khứ
của Đạo hữu Tâm Không Vĩnh Hữu


TA đi trong buổi chiều tàn
VỀ nơi vắng vẻ xuyên ngang lưng đồi
MỘT thời cất bước rong chơi
CÕI đời huyễn ảo như thời chiêm bao
TÂM Không nhẹ tiếng thở phào
KHÔNG vương không trụ nơi nao cũng nhà
VẪN còn văng vẳng thoáng qua
NGHE chuông vang vọng khí hòa hương thơm
QUÁ nhiều duyên nợ xoay vờn
KHỨ lai vay trả oán hờn phiền ưu
NGẬP trong vòng xoáy chuyển lưu
TRONG ta thương ghét hận thù đều tan
NẮNG vàng rọi ánh huy hoàng
TÀN cơn huyễn mộng tâm an vui cười
CÒN đây một quãng đường xuôi
YÊU thân tạm bợ mài dùi trang kinh
MỘT mai rảo bước riêng mình
THUỞ xưa mộng tưởng giờ hình như sương
ĐI về nơi chốn đượm hương
HOANG sơ thanh cảnh chơn thường hắt hiu
THU vàng tỏa ánh ráng chiều
TRONG cơn gió thoảng mây dìu bóng trăng
ĐÁY lòng bớt nỗi khô cằn
MẮT thôi ngấn lệ giọng trầm thiền ca
SAO đêm lấp lánh sương sa
NGÀN sao tan tụ vẫn còn ngày sau
NỬA đời dịu bớt niềm đau
KHUYA vang lời tụng đạo mầu từ bi.

Nam Mô A Di Đà Phật 
Melbourne, 5/8/2025
Cư Sĩ Thanh Phi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 12356)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 24905)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 14392)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15757)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16178)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15001)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 13544)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 24094)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 21685)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn
01/04/2013(Xem: 26103)
Truyện Kiều (thơ)