Bất Lai Bất Khứ (thơ)

04/08/202506:59(Xem: 4383)
Bất Lai Bất Khứ (thơ)

ht tue sy

Ta về một cõi tâm không

Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn

Còn yêu một thuở đi hoang

Thu trong đáy mẳt sao ngàn nửa khuya

(Thiên lý độc hành – Tuệ Sỹ)

 

 

BẤT LAI BẤT KHỨ

 

 

TA khưi ngọn nến canh tàn

VỀ nhìn vết tích đá lăn qua đồi

MỘT lần rộn rã mà chơi

CÕI trần trú trọ rối bời chiêm bao

TÂM tư nén tiếng thở phào

KHÔNG đi không đến thì đâu cũng nhà


VẪN còn tơ nắng vướng qua

NGHE âm huyền diệu rung toà sen thơm

QUÁ giang nợ đẩy duyên vờn

KHỨ lai vô ngại sinh tồn vô ưu

NGẬP tràn ước mộng nghịch lưu

TRONG veo con nước ân thù biến tan

NẮNG soi song cửa huy hoàng

TÀN cơn gió lộng đồi hoang liêu cười


CÒN nghe suối mạch chảy xuôi

YÊU đời rách nát ngậm ngùi hô kinh

MỘT phương tám nẻo một mình

THUỞ đày đoạ lá trên cành hớp sương

ĐI qua tóc cũ màu hương

HOANG đàng du thủ đong lường hắt hiu


THU rơi vàng lá chín chiều

TRONG ngoài vô trụ đỉnh đèo ngắm trăng

ĐÁY sâu sơn hạ cỗi cằn

MẮT sâu trầm mặc ứa vần thiền ca

SAO còn sáng tiễn sao sa

NGÀN xưa nhấp nháy sáng loà ngàn sau

NỬA hồn tĩnh động thương đau

KHUYA ngân cầm khúc nhiệm mầu từ bi.

 

(2025)

Tâm Không Vĩnh Hữu


ht tue sy

ĐI VỀ


Cảm họa theo vần bài thơ Bất Lai Bất Khứ
của Đạo hữu Tâm Không Vĩnh Hữu


TA đi trong buổi chiều tàn
VỀ nơi vắng vẻ xuyên ngang lưng đồi
MỘT thời cất bước rong chơi
CÕI đời huyễn ảo như thời chiêm bao
TÂM Không nhẹ tiếng thở phào
KHÔNG vương không trụ nơi nao cũng nhà
VẪN còn văng vẳng thoáng qua
NGHE chuông vang vọng khí hòa hương thơm
QUÁ nhiều duyên nợ xoay vờn
KHỨ lai vay trả oán hờn phiền ưu
NGẬP trong vòng xoáy chuyển lưu
TRONG ta thương ghét hận thù đều tan
NẮNG vàng rọi ánh huy hoàng
TÀN cơn huyễn mộng tâm an vui cười
CÒN đây một quãng đường xuôi
YÊU thân tạm bợ mài dùi trang kinh
MỘT mai rảo bước riêng mình
THUỞ xưa mộng tưởng giờ hình như sương
ĐI về nơi chốn đượm hương
HOANG sơ thanh cảnh chơn thường hắt hiu
THU vàng tỏa ánh ráng chiều
TRONG cơn gió thoảng mây dìu bóng trăng
ĐÁY lòng bớt nỗi khô cằn
MẮT thôi ngấn lệ giọng trầm thiền ca
SAO đêm lấp lánh sương sa
NGÀN sao tan tụ vẫn còn ngày sau
NỬA đời dịu bớt niềm đau
KHUYA vang lời tụng đạo mầu từ bi.

Nam Mô A Di Đà Phật 
Melbourne, 5/8/2025
Cư Sĩ Thanh Phi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/05/2015(Xem: 11986)
Ham lục trần càng mệt lục căn, Lòng thường phẳng lặng khỏe chi bằng, Chân Tâm giữ được là duyên phước, Ảo mộng cần chi có chất văn, Bóng rọi trong gương cũng bóng,
21/05/2015(Xem: 12341)
Tĩnh tâm. Lắng đọng. Im lìm. Đất trời chung một. Nổi chìm lá hương. Càn khôn tề tựu âm dương Nhấp môi. Tận hưởng. Tám phương tan hòa.
21/05/2015(Xem: 12423)
Ngọn lau vượt sóng chập chùng Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên Nhìn xuyên mạch đá tham thiền Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
18/05/2015(Xem: 16398)
Lòng từ bi kết hợp cùng trí tuệ Thương chúng sanh từ Đâu suất giáng trần Chốn Ta bà thị hiện tiếng chuông ngân Ngài thức tỉnh biết bao người giác ngộ
18/05/2015(Xem: 16392)
Trận động đất kinh hoàng tại Nepal Trận động đất lớn nhất trong lịch sử Một trong những trận động đất thứ dữ Đã tiếp diễn xảy ra trên trái đất này Bàn tay, rộng mở bàn tay Lòng vàng, rộng mở quý thay lòng vàng Một đồng cũng quý, xin ban Hai đồng cũng quý, cái ân cứu đời
16/05/2015(Xem: 18819)
Tích Quan Âm Diệu Thiện Lưu truyền ở nước ta Qua thể thơ lục bát Và các bài dân ca. Tích kể rằng, ngày trước, Đã lâu, từ rất lâu, Có một ông vua nọ
16/05/2015(Xem: 18026)
Trong các truyện cổ tích xưa, tôi nghĩ Truyện Quan Âm Thị Kính được nhiều người Biết và đọc, vì có nhiều triết lý Về nhân tình thế thái, chuyện muôn nơi. Sao thế nhỉ, sao cuộc đời cứ bắt Người đàn bà phải gánh chịu buồn đau
16/05/2015(Xem: 11422)
Con người vốn ngu dốt Nên rất dễ bị lừa. Nhưng khó mà thuyết phục Rằng họ đã bị lừa. Cũng chính vì ngu dốt, Họ thích sống bầy đàn. Vừa không phải suy nghĩ, Lại vừa được an toàn. Con người và con vật
16/05/2015(Xem: 12921)
Tại một quán ăn ở Thượng Hải, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non. Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rớt xuống, rơi xuống chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng tôi nhảy dựng lên, nộ khí xung lên, khuôn mặt trở nên sầm xuống. Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”
16/05/2015(Xem: 12600)
Trên bầu trời tăm tối, Chuyển động một vầng trăng. Giữa nhân gian u mê, Lóe sáng một tia hồng. Từng tim người đau khổ, Ngọn đuốc sáng soi đường.