Mùa An (thơ)

09/07/202505:08(Xem: 3463)
Mùa An (thơ)


chua minh giac-sydney-4

Mùa An


Một cánh gió rơi nghiêng
Trôi qua miền tịch lặng
Chiếc lá nằm yên ắng
Giữa sân Chùa thênh thang

Mây trôi giữa mái làng
Nắng khẽ buông nhành trúc
Tiếng đàn chim ríu rít
Kéo nhau về tổ xưa

Nghe tiếng gió đong đưa
Mảnh chiều lam khói biếc
Chút hương trầm da diết
Len qua góc thư phòng

Người trong áo nâu sồng
Thong dong từng bước nhẹ
Những lời Kinh rất khẽ
Giữa tâm người an yên

Sen nở cánh thật hiền
Linh thiêng nơi cửa Phật
Cánh hoa rơi vào đất
Hoá sinh miền hư vô



Trôi theo cõi mơ hồ
Người đi qua thềm cũ
Cửa thiền môn an trú
Náu nương đời phiêu linh.

Tác giả: Võ Đào Phương Trâm


***


chua minh giac-sydney-8



Huyễn mộng


Có những mùa hoa trên cỏ mây
Lạc vào bóng nguyệt cánh chim bay
Về trên đỉnh núi mù sương ấy
Vương lại chiều xưa một bóng gầy


Hoa rơi trên đất về với đất
Người theo một kiếp nhẹ luân hồi
Thời gian giấc mộng đời trôi mãi
Cho đến khi nào ta thảnh thơi


Hôm qua, nơi cánh đồng mộng mị
Có thấy hồng hoang hay đảo điên
Bước chân lạc lối miền hư ảo
Mong đến một ngày tâm sẽ yên


Giữa nơi sơn mộc, người tĩnh lặng
Nghe gió lùa qua mái hiên xưa
Mùi hoa thoang thoảng chiều trầm mặc
Men tựa theo người trong nắng thưa


Thời gian trôi mãi, nghìn năm nữa
Nhân thế tựa như cát bụi bay
Một ngày nào đó ta nhìn lại
Đã hóa mây hồng, bao đổi thay


Buồn, vui rồi cũng thành huyễn mộng
Tỉnh giấc trần lao, tỉnh giấc say
Nhìn trăng khuất núi, đời hư thực
Thôi những ưu phiền, thôi trả vay.


Tác giả: Võ Đào Phương Trâm

🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/04/2017(Xem: 12627)
Thuở xưa có một chú rùa - Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,- Vợ chồng cò trắng tới chơi- Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.
24/04/2017(Xem: 12713)
Ngài từ thuở rất xa xưa - Quyền cao, chức trọng lại dư bạc vàng - Nhưng về già nhận ra rằng - Càng thêm tuổi tác lại càng khổ đau -
24/04/2017(Xem: 23214)
Thấm thoát mà nay sắp tiểu tường (1) Ngài về với Phật ngộ quê hương (2) Thong dong cất bước đường thanh thoát Bận bịu chùn chân cảnh thế thường ! Một kiếp hóa thân mong cứu khổ Ngàn đời chấp thủ thật khôn lường ! Độ tha hạnh nguyện còn dang dở Hồi nhập Ta bà Pháp xiễn dương
24/04/2017(Xem: 12577)
Ba trăm sáu lăm ngày là mấy ? Cõi hồng trần trông thấy mà thương Đời người như khói mây sương Sáng trong lấp lánh vô thường biến tan .
22/04/2017(Xem: 13206)
Nửa khuya Thức giấc giang hồ Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu Đêm vô thanh Thoáng hương màu Chợt nghe gỏ nhịp cuộc dâu bể nầy.
22/04/2017(Xem: 11199)
Ta đi vào chợ phỏng tay Hơn thua bỏ lại đêm dài ngắm trăng Đêm nay Phật Đản trăng rằm Nhớ về Từ Phụ giáng trần độ sanh
22/04/2017(Xem: 14285)
Tiền chỉ là tờ giấy Không là Phật là ma Phật hay ma ở tại Trong chính cõi lòng ta
22/04/2017(Xem: 13073)
Quê Ngoại tôi thơm hoa đồng cỏ nội, Biển và trăng lấp lánh ngàn sao Ruộng vườn xưa nay vắng bóng người Ai bỏ xứ ra đi tìm lẽ sống
21/04/2017(Xem: 14676)
Sao lại soi trăng tìm vết cũ Mà không là vết cũ trăng soi Nhân ảnh mờ sương phảng phất non đoài Nghiệp thức đó dõi theo từng gót ngọc
21/04/2017(Xem: 15233)
Tạm biệt Varanasi Tôi đi Tạm biệt Sarnath, Jaipur, Mysore, Bangalore, Chennai, Agra, Delhi Tạm biệt Ấn Độ văn minh và huyền bí Quê hương của Tất Đạt Đa Cồ Đàm, của Gandhi và Sardar Vallabhbhai Patel, của Maharshi Valmiki và Rabindranath Tagore Tôi đi Sông Hằng chảy như cuộc đời tôi đang chảy Từ đâu tôi không biết Về đâu tôi không hay.