Những điều không thể hiểu !

28/06/202514:37(Xem: 3435)
Những điều không thể hiểu !





dau hoi-2


Những điều không thể hiểu !


Kính dâng thầy bài thơ từ những cảm nhận về sự sống khi thế giới bên ngoài quá ư biến động , hỗn độn hơn bao giờ hết. Kính chúc tiệc chay gây quỹ hộ trì tam bảo được thành công với sự nhiệt tình tham gia của những tấm lòng vàng và những thiện nguyện


Có những điều không thể hiểu bằng lý trí !

Chỉ cần giữ lòng mềm giữa đời cứng mà thôi

Lặng nghe tim gọi tiếng “ mầu nhiệm” ơi

Trong khoảnh khắc đó,

cảm nhận được sự sống quá ư kỳ diệu !


Đừng tìm hiểu, nên hiện diện cùng nhịp điệu!

Ai thiếu hy vọng, khó thể hoà nhập thích nghi

Sẽ lạc lỏng chông chênh, chẳng đủ sức chai lì

Để giải mã không có sự đổ vỡ nào vô nghĩa !


Học từ chính nỗi đau, nhẹ nhàng rút tỉa (1)

Lắng nghe nội tâm sâu hơn, chăm sóc ươm trồng

Hạt mầm tỉnh thức, như ánh sáng len nhẹ tâm hồn

Không áp lực, thấy rõ, hiểu hơn

dịu dàng bước vào thế giới hỗn độn ! (2)


Sẽ không còn thấy thời gian ngăn cản, giới hạn

Khi từ trường sóng nơi người khác chạm mình

Người thầy cũ, bạn bè mới gặp lại rất chân tình

Sâu sắc tặng nhau món quà giúp khởi động

Dẫn dắt chọn lọc

và định hướng đúng bối cảnh sống!


Ôi những điều không thể hiểu, lại thay đổi góc nhìn

Cần tạo không gian tiếp thu mở rộng, đặt mình

Nhập tâm từng phần , từng tầng mà không hấp tấp

Rất tự do trong nhận thức,

thoát khỏi hàng rào suy tưởng luôn tái lập ! (3)


Huệ Hương


——.

(1) “Nỗi đau là vỡ vỏ của sự hiểu biết bạn.”— Kahlil Gibran

với ý nghĩa theo Gibran rằng : những gì ta tưởng là khổ đau, thật ra chỉ là sự nứt vỡ cần thiết để ánh sáng tri thức đi vào tâm hồn.

(2) “Không phải dấu hiệu của một tâm hồn khoẻ mạnh khi ta hoàn toàn thích nghi với một xã hội bệnh hoạn.”— J. Krishnamurti

với ý nghĩa răng khi thấy một ai “khác người”, có vẻ lạc lõng, chông chênh – thì đừng vội cho người đó là “điên” hay “sai”. Có thể đó là tín hiệu của sự tỉnh thức trong một thế giới đang mê ngủ.

(3) -(Thông thường thì chúng ta cảm nhận bản chất của mọi sự vật một cách sai lầm. Sự lệch lạc giữa những gì đúng thật và những gì mà mình cảm nhận được chính là nguyên nhân đưa đến khổ đau. Biến cải tâm thức để nhìn thấy hiện thực cũng có nghĩa là tập nhìn hiện thực đúng với hiện thực, không diễn đạt, trung thực với từng giây phút trong hiện tại. Nhờ đó chúng ta sẽ không còn nắm bắt hiện thực tùy theo các phóng tưởng của tâm thức mình nữa. Đấy là điều kiện căn bản nhất giúp cho tâm thức được an bình)— Trích trong 108 lời dạy của Đức Đạt Lai Lạt Ma



dau hoi


Bất hạnh xuất phát từ đâu ?


Người học Phật thường nghe nói.

“Thân tứ đại là huyễn, mong manh không thật “

Đất, nước, gió, lửa ……hợp về lại tan

Nhưng nếu không giữ gìn sức khỏe thì thật sai lầm

Tâm lý, cảm xúc chịu ảnh hưởng nhiều từ thân vật chất!


Thân thể không ổn định, khó thiền tịnh, vào mật thất ?

Chỉ là đừng quá o bế tấm thân này

Ngày ngày chạy theo phong trào, xu hướng bề ngoài

Quá lạm dụng phương tiện để thỏa mãn “nuôi mạng”


Nhưng cũng đừng từ bỏ

tiện nghi của khoa học hiện đại là tiêu cực mù quáng!

Khi không còn nội lực, nhiều bịnh sẽ phát sinh

Dẫn dắt tâm trí đến chỗ phiền muộn thình lình (1)

Bất hạnh xuất phát từ đâu , tự mình hiểu rõ !


Nội dung, hình thức đều trung dung, nên tường tỏ !

Ăn ngon , ngủ ngon mang lại sức khỏe tinh thần

Lợi ích nhiều cho cơ thể khi đã thích nghi dần

Đời sống tâm linh và bản thân mới từ từ khám phá !


Thì ra thế giới

đều đồng tình với chủ thuyết “vô ngã” !

Dù mỗi sáng vẫn đón chào bình minh thật chân tình

Nhưng sẽ không nuối tiếc khi dành cả đời mình

Vì biết rằng

càng nắm chặt, càng lạc mất. (2)

Đời người như quán trọ, khách đến, đi tất bật (3)


Huệ Hương


———————@@@@@@———

(1) Nhà tâm lý học Adler từng đề xuất: "Mọi phiền muộn của con người đều bắt nguồn từ các mối quan hệ và sự phát triển bản thân".

(2) suy niệm từ bài thơ Ryokan “Gậy trúc và tuyết trắng”

“Tay cầm gậy trúc

Bước giữa cánh đồng tuyết

Mỗi dấu chân tan đi

Là mỗi lần tôi biết –

Mình chưa từng có gì để giữ lại.”


****Ý nghĩa bài thơ muốn nói đến

Bạn đi qua đời này như một cơn gió, càng nắm chặt, càng lạc mất. Gậy trúc là chánh niệm, đồng tuyết là cõi đời, còn bước chân là sự hiện diện dịu dàng không để lại dấu vết.

(3) Hành giả Rumi cho rằng :

“This being human is a guest house… welcome and entertain them all.”

→ “Làm người giống như một quán trọ. Mỗi sáng, một vị khách mới đến.”

—————

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/08/2014(Xem: 15601)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la. Nguồn sức mạnh của đàn bà Là cơn phẫn nộ bùng ra tức thời. Trộm kia mạnh mẽ át người Chính nhờ vũ khí giấu nơi thân mình. Quyền uy vua chúa cung đình Là nguồn tạo sức mạnh quanh ngai vàng. Kẻ ngu sức mạnh phô trương Chỉ nhờ áp đảo đối phương hiền lành.
30/08/2014(Xem: 14896)
Ta dạo mãi một cung đàn chưa dứt Nên ta còn theo miết nhịp thời gian Phương mây trắng vẫn thênh thang đếm bước Dù biết mai kia sẽ chuyển cung đàn.
27/08/2014(Xem: 14610)
Đi tu là sửa chính mình Đừng nên mê muội dối mình làm chi Nghiệp trần quét sạch nó đi Tự mình gột rửa, gương mình tự soi Gương vàng của Phật gắng noi Bỏ buông tất cả cho đời thong dong Vô thường có mấy ai mong Đến đi, đi đến chỉ trong phút giờ
26/08/2014(Xem: 18112)
Quê làng tôi đồng chua nước mặn, Đầy cỏ cây tươi mát bốn mùa, Ruộng vườn bát ngát bao la, Suối reo, chim hót, thi đua họa cùng.
26/08/2014(Xem: 14704)
Kiếm ăn đứng giữa chợ đời, Tháng ngày cướp mất một thời ấu thơ. Phận con côi cúc bơ vơ, Ngày kia con được nương nhờ Sư Cô.
25/08/2014(Xem: 15556)
Lăng Già trăng tỏ ngoài hiên Sáng soi Công án bên thềm Chân Như Niết ban hiển lộ vô dư Thiền Hương thơm ngát vần thơ nhiệm mầu (1) Dòng sông tịnh thủy dạt dào Từ bi chất liệu thấm vào nguyên sinh (2)
23/08/2014(Xem: 16788)
Cha là bóng mát rừng cây, Là cây cổ thụ để con nương nhờ. Nhớ khi xưa con dại khờ, Tham chơi bướng bỉnh não buồn lòng cha, Cha thương cha chẳng rầy la, Ân cần dạy bảo những lời sau đây: “Thông minh, lanh quá khổ đời, Giả ngu, giả dại mới là người khôn”.
22/08/2014(Xem: 21785)
Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt Tình bao la như lượng của đất trời.. Dạy con sống cho đi hơn là nhận Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi. Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.
20/08/2014(Xem: 29108)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
18/08/2014(Xem: 21495)
Nhìn mùa Thu lại sang Lòng con trẻ bàng hoàng Chạnh lòng con nhớ mẹ Trong dịp mùa Vu lan. Ngày con còn thơ ấu Cô giáo dạy đánh vần Mờ a ma sắc má Làm con nhớ song thân.