Người Canh Gác Thiền Định

25/06/202510:06(Xem: 5300)
Người Canh Gác Thiền Định

NGƯỜI CANH GÁC THIỀN ĐỊNH

 Nguoi canh gac thien dinh

Ngày xưa có một anh chàng

Sinh ra trong cảnh giàu sang, quyền hành

Nhưng khi tới tuổi trưởng thành

Tự nhiên chàng cảm thấy mình không vui

Vì lăn lộn suốt cuộc đời

Chạy theo dục lạc của người trần gian

Tầm thường, nhàm chán vô vàn

Chàng đâu có muốn, có ham chút gì

Nên chàng quyết định ra đi

Xuất gia! Thiền định! Tiếc chi sang giàu

Tìm vào núi thẳm rừng sâu

Tu hành khổ hạnh há đâu ngại ngùng.

*

Ít lâu chợt thiếu muối dùng

Nên thầy quyết định lìa rừng một hôm

Ra đi khất thực làng thôn

Trên đường bỗng gặp đoàn buôn lữ hành

Cùng đi theo một lộ trình

Họ mời gia nhập chân tình thiết tha

Thầy tham gia, chẳng nề hà,

Đến khi chiều tối người ta tạm ngừng

Dừng chân cắm trại ven rừng

Để cùng ngơi nghỉ chờ vừng dương lên

Mọi người mệt mỏi ngủ liền

Riêng thầy khởi sự hành thiền tại đây

Đi kinh hành dưới gốc cây

Tập trung tư tưởng vào ngay cõi thiền

Ung dung, tự tại, an nhiên

Nở hoa tịnh lạc khắp miền nội tâm

Cả đêm tiếp tục bước chân

Giữ nguyên trạng thái tinh thần tươi vui.

*

Trong khi đó cướp tới nơi

Năm trăm tên cướp im hơi cận kề

Bao vây doanh trại bốn bề

Chờ đoàn ăn tối xong thì ra tay

Đợi người mê mệt ngủ say

Lén ra trộm cướp dễ thay vô cùng.

Nhưng khi vừa định tấn công

Cướp nhìn ra thấy bóng ông thầy rồi

Thầy đi quanh mãi không thôi

Tưởng người canh gác chúng thời bảo nhau:

“Hãy chờ đợi một ít lâu

Đợi tên kia ngủ có đâu vội gì

Cướp bây giờ không lợi chi

Thấy ta tên đó tức thì la lên

Cả đoàn buôn sẽ dậy liền

Cùng nhau chống cự gây phiền cho ta.”

Cướp đâu có nhận biết ra

Thầy đang thiền định thật là tập trung

Không nhìn thấy bọn cướp rừng

Cũng không lưu ý tới vùng quanh ông.

Cướp chờ ông ngủ tấn công

Ông thời thiền định lòng vòng đi quanh

Canh khuya tiếp tục kinh hành

Đi hoài gần tới bình minh mới ngừng

Xả thiền, khoan khoái lạ thường

Người trong doanh trại cũng đương dậy rồi

Thế là cơ hội buông trôi

Cướp bừa, trộm ẩu có mòi hiểm nguy

Chúng bèn ném gậy gộc đi

Vài tên bực tức chửi thề, nói nhanh:

“Bớ này các bạn lữ hành

Chính vì tên đứng gác canh của đoàn

Thức hoài không chịu đi nằm

Cứ đi rảo bước suốt năm canh trưòng

Chúng ta mất dịp ăn hàng

Đoàn nên trọng thưởng cho chàng đó nghe.”

Nói xong bọn cướp bỏ đi

Tìm con mồi khác coi bề dễ hơn.

*

Khi trời sáng, người trong đoàn

Thấy bao gậy gộc ngổn ngang phơi bày

Cướp đi bỏ lại rừng này

Hoảng kinh họ đến gặp thầy hỏi thăm:

“Thầy không sợ cướp hay chăng?”

Nhà tu khổ hạnh đáp rằng: “Sợ chi?

Ta đâu có của cải gì

Mà lo sợ cướp lấy đi của mình

Đời ta không bị hoảng kinh

Non xa, rừng thẳm mặc tình rong chơi,

Ai nhiều của mới sợ thôi

Còn ta khổ hạnh suốt đời tu thân

Lòng từ bi làm hành trang

Trên đường giải thoát thênh thang đón chờ.”

 

Nhà tu hoan hỉ vô bờ

Vang lời thuyết pháp thật là thuận duyên

Về “vô uý” của người thiền

Chẳng hề hãi sợ, đảo điên cõi lòng.

Cả đoàn cung kính nghe xong

Cúi đầu đảnh lễ vô cùng trang nghiêm.

Một thời khổ hạnh qua thêm

Từ, bi, hỉ, xả hương thiền thấm nhanh

“Tứ vô lượng tâm” đạt thành

Qua đời thầy được cõi lành tái sinh.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE MEDITATING SECURITY GUARD

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

*

Nhận diện tiền thân Đức Phật

 (TRUYỆN NGƯỜI CANH GÁC THIỀN ĐỊNH

Người canh gác thiền định là tiền thân Đức Phật).

_________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/10/2020(Xem: 11701)
Kính dâng Thầy bài thơ cảm tác khi học về Tổ Quy Sơn và khi nghe bài nhạc “Đời cho Ta Thế “ trong thiền ca âm nhạc Bài pháp thoại Tổ Quy Son còn nhớ! Quy tắc "Ba Không" giữ mãi trong lòng, Không NHỚ, không NGHĨ, không QUÊN có chút thông, Hôm nay lại nghe nhạc " ĐỜI CHO TA THẾ"
23/10/2020(Xem: 19387)
Một miếng khi đói giữa cơn lụt lũ, Gửi ngàn, chục ngàn bánh tét bánh chưng. Tấm lòng vàng chất phát tuy chỉ tượng trưng, San sẻ chút tình nhân ái... hồn dân tộc!
19/10/2020(Xem: 12512)
Đạo dạy “Sống là thuận thiên lập mệnh” Melbourne vừa nới rộng khoảng đường xa, Thì nghe tin lụt sạt lở chốn quê nhà, Bao thương cảm chợt tuôn dòng lệ nóng!
18/10/2020(Xem: 15778)
Chiều tà bên hiên vắng Ôm đàn nghe mưa rơi Ngu ngơ tìm tia nắng Nốt trầm gọi tiếng ơi...
17/10/2020(Xem: 12649)
Chợt thảng thốt nhận ra mình lạc lõng! Giữa biến động thế gian lắm nỗi bi ai Tuồng chính trị, đại dịch lại đến thiên tai, Chỉ phàm phu dân nghèo đang lãnh đủ?
16/10/2020(Xem: 12249)
Núi giận hờn rùng mình tạo nghiệp Nước cuốn theo đất sạt đá long Ùn về Sơn Thượng Huyền Không Dập vùi tịnh thất, tràn dòng hoa viên...
16/10/2020(Xem: 15264)
Con ngồi đây trong phút giây hiện tại, Giữa những hoang tàn đổ nát Dòng thời gian cũ vẫn còn đây Hình ảnh người xưa trong căn nhà ấy Hạnh phúc tràn đầy trong mái ấm tình thương
15/10/2020(Xem: 17726)
Xin gửi tặng độc giả xa gần hai bài thơ của nữ thi sĩ người Mỹ Louise Glück (1943-), vừa đoạt giải Nobel Văn chương, ngày thứ năm vừa qua, 08.10.20.
15/10/2020(Xem: 10443)
Hương ngàn thoảng ngát cả trời đông Vạn kiếp duyên vần đã thỏa mong Mở lối sông thiền yên tánh lặng Khơi dòng biển giác rạng tâm không
15/10/2020(Xem: 15216)
Miền Trung mưa gió tơi bời. Nước dâng ngập lối, cuốn trôi cửa nhà, Đập thủy điện, xả nước ra, Lũ chồng lên lũ, thật là hiểm nguy Xin hãy mở lòng từ bi, Chung tay góp sức, cứu nguy đồng bào.