Lòng Hiếu Chim Oanh Vũ

20/06/202510:44(Xem: 4399)
Lòng Hiếu Chim Oanh Vũ

LÒNG HIẾU CHIM OANH VŨ

 ChimOanhVu-4

Thuở xưa ở dãy Tuyết Sơn

Có chim oanh vũ dễ thương, hiền hòa

Vì cha mẹ bị mù lòa

Một mình chim phải bay ra khu rừng

Kiếm tìm trái chín thơm lừng

Mang về cung kính cúng dường mẹ cha.

Cách rừng cũng chẳng bao xa

Có ông điền chủ thật là tốt thay

Ruộng vừa cấy lúa năm nay

Ông bèn phát nguyện: "Lúa này trổ bông

Khi nào lúa tốt đầy đồng

Ai cần lương thực vui lòng lấy ăn!".

Một hôm oanh vũ bay ngang

Thấy bao nhiêu lúa óng vàng đẹp tươi

Chim bèn dừng cánh tìm mồi

Tha nhiều lúa tốt về mời mẹ cha,

Vừa khi điền chủ đi qua

Tưởng chim phá hoại, ông ta phiền lòng

Sai người giăng lưới trên đồng

Bắt chim oanh vũ bỏ lồng treo chơi.

Chim bèn nhỏ nhẹ đôi lời:

"Sao ông lại nỡ giam tôi thế này?

Ông thường bố thí hàng ngày

Cho nên tôi mới ngừng đây kiếm mồi!".

Ông điền chủ: "Kiếm cho ai

Mà sao lui tới tha hoài lúa ta?".

Chim thưa: "Tôi có mẹ cha

Cả hai đều bị mù lòa tối tăm

Bay đi kiếm sống khó khăn

Mình tôi phải lấy phần ăn ba người!".

Nghe ra điền chủ tươi cười

Thả chim và nói: "Xin mời từ nay

An tâm ghé lại ruộng này

Cứ dùng thóc lúa ta đây không buồn!".

Khen thay súc vật, chim muông

Mà lòng hiếu thảo còn hơn nhiều người

Đã sinh ra giữa đất trời

"Hiếu cùng cha mẹ" nhớ lời gấm hoa.

Con chim oanh vũ chính là

Tiền thân Đức Phật Thích Ca một thời,

Còn điền chủ tốt tuyệt vời

Là Xá Lợi Phất người đời kính yêu.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo)

_____________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/10/2025(Xem: 5378)
Kể từ ngàn xưa muôn thuở nọ, tuy xa xăm, hun hút tuyệt mù nhưng vẫn còn dư vang, thấp thoáng trong sương mờ vạn cổ, những bóng người đi giữa thiên thu vời vợi. Đó là những Thiền sư, những Thi sỹ, những đạo nhân, mặc khách, hành giả đã xuất hiện trên mặt đất, trần gian này. Họ đến rồi đi, chỉ để lại vài tiếng thơ, tiếng sáo hòa lẫn trong tiếng hét, tiếng gầm rền vang với giọng cười tiêu dao, hào sảng còn dội âm trầm hùng suốt vạn đại rung ngân...
17/10/2025(Xem: 3530)
Tuổi cao dù lắm cở con rùa. Tích lũy vô vàn niệm được thua. Phú quý vinh hoa tuồng ảo hóa. Lợi quyền danh vị tựa không hoa. Tử sanh bệnh lão vân lai khứ. Thành trụ mê không mộng tỉnh mê. Một kiếp không tu, muôn kiếp khổ. Trần gian tạm trú hãy quay về.
17/10/2025(Xem: 3942)
Bất chợt nghe nhìn chuyện cổ kim Khơi nguồn tỉnh giác chảy vô biên Trải gần trăm tuổi hình cơn mộng!...., Thọ dụng buồn vui bóng kịch trường !....
17/10/2025(Xem: 3878)
Luôn sống giữa nhân gian, với tâm thanh thản Mặc cho kiếp người có mong manh kèm chút đắng cay Xin trân quý những điều gì có thể làm hôm nay Lừa dối nhau chi, khi một ngày sẽ mất tất cả !
16/10/2025(Xem: 4236)
Quê nhà đất tổ mãi thân thương Cảnh cũ theo ta suốt dặm trường Lặng lẽ đường lành hoa thắm sắc Âm thầm lối nhỏ lúa thơm hương Bao thu cách trở tâm hằng tưởng Bấy thuở xa xôi ý mãi tường Nghĩa nặng ân sâu lòng khắc dưỡng Dẫu rằng xuôi ngược khắp mười phương .
16/10/2025(Xem: 4290)
Tuổi cao dù lắm cở con rùa. Tích lũy vô vàn niệm được thua. Phú quý vinh hoa tuồng ảo hóa. Lợi quyền danh vị tựa không hoa. Tử sanh bệnh lão vân lai khứ. Thành trụ mê không mộng tỉnh mê. Một kiếp không tu, muôn kiếp khổ. Trần gian tạm trú hãy quay về.
08/10/2025(Xem: 4010)
Đây sông Gianh đây biên cương thống khổ Đây sa trường đây nấm mộ dân nam Đây giòng sông, giòng máu Việt còn loang Đây cổ độ xương tàn xưa chất đống Và còn đấy hận phân chia nòi giống Và còn đây cơn ác mộng tương tàn Và còn đây hồn dân việt thác oan Bao thế kỷ chưa tan niềm uất hận
06/10/2025(Xem: 6950)
Thư Mời Tham Gia Cuộc Thi Viết chủ đề "Hành Trình Vượt Sóng"
05/10/2025(Xem: 3526)
Một lần học được những danh ngôn tuyệt phẩm (1) Nhủ thầm muốn tìm ra ánh sáng cho chính mình Hãy tự mình đầy nắng , thắp lên ngọn lửa trong tim Là vai diễn thầm lặng trong hành trình nhưng kiên cường và luôn có tình thương rộng mở Dù không phải ban đầu “ngậm thìa vàng”, một kịch bản rực rỡ !
04/10/2025(Xem: 6063)
Cư sĩ Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng, pháp danh Như Ninh, sinh năm 1956 tại Quảng Ngãi, sớm có duyên lành với Phật pháp. Năm lên sáu tuổi (1962), Cư sĩ được quy y với Hòa thượng Thích Trí Hưng tại chùa Từ Lâm, Quảng Ngãi, và chính thức bước vào con đường tu học. Thuở thiếu thời, Cư sĩ là một trong số ít Pháp tử của “Nhóm Thập Thiện”, được đào tạo nghiêm mật về nội điển và ngoại điển, rèn luyện cả trí lực, thể lực và khả năng hùng biện, với sự hướng dẫn tận tình của chư Tôn đức.