Hoàng Tử Hiếu Thảo

20/06/202510:38(Xem: 5076)
Hoàng Tử Hiếu Thảo

HOÀNG TỬ HIẾU THẢO

 Hoàng Tử Hiếu Thảo

Có ông hoàng tử ngày xưa

Tên là Nhẫn Nhục, nhân từ nổi danh

Yêu thương mọi kẻ xung quanh,

Lại thêm trí tuệ thông minh hơn người,

Khôi ngô tướng mạo rạng ngời

Toàn dân khen đức, khắp nơi mến tài.

Vua và hoàng hậu yêu ngài

Vì lòng hiếu thảo ít ai sánh cùng.

Một hôm vua bệnh trong cung

Thuốc men dùng mãi vẫn không giảm nhiều

Ông hoàng lo lắng đăm chiêu

Cùng quan họp lại sớm chiều nghĩ suy

Bàn nhau xem có cách gì

Kiếm ra thuốc quý mang về chữa vua.

Trong triều có kẻ lọc lừa

Manh tâm muốn cướp ngôi vua lâu rồi

Chờ vua bạo bệnh qua đời

Hại luôn hoàng tử là người nối ngôi,

Gian thần thừa dịp ngỏ lời:

"Thuốc hay tuy biết. Kiếm thời khó sao!"

Ông hoàng: "Dù khó xiết bao

Tìm cho bằng được, ta nào chịu thua!"

Gian thần: "Tiên dược xin thưa

Đó là bộ não người vừa thanh xuân

Lại thêm hiếu thảo vô ngần

Có lòng nhân đức xa gần đều khen!"

Vui mừng hoàng tử hỏi liền:

"Não ta dùng chế thuốc tiên được nào?"

Gian thần trong bụng mừng sao

Bề ngoài giả bộ buồn rầu xin thưa:

"Nào ai hơn được tâm từ

Nào ai hiếu thảo được như bằng ngài

Não ngài làm thuốc thật hay

Nhưng nghe sao thấy đắng cay bội phần

Triều thần đâu nỡ bất nhân

Nào ai lại dám nhẫn tâm cùng ngài!"

*

Ông hoàng khẳng khái buông lời:

"Ta đây nào có tiếc đời gấm hoa

Nếu mà cứu mạng vua cha

Thì ta dù chết lòng đà sướng vui!".

Triều thần thương cảm ngậm ngùi

Toàn dân hay chuyện người người lệ sa.

Ông hoàng truyền: "Cắt đầu ta

Mổ ra lấy não đem hòa thuốc ngay

Cầu Trời phù hộ thuốc hay

Chữa vua khỏi bệnh ta đây ngậm cười!".

Khen thay lòng hiếu tuyệt vời

Cho nên động đến đất trời linh thiêng

Thuốc hay như có phép tiên

Uống xong chén thuốc vua liền khỏe ra.

*

Ông hoàng hiếu với mẹ cha

Là tiền thân Phật Thích Ca thuở nào.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo)

 

____________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/04/2015(Xem: 14220)
Ngâm khúc Hồ trường Nguyễn Bá Trạc Hát khúc hùng tâm tráng khí ca Dẫu khắp nhân gian buồn khủng khiếp Cũng uống cùng ta chén nguyệt tà
12/04/2015(Xem: 22587)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :
11/04/2015(Xem: 18631)
Bước đi, Từng bước nghẹn ngào Ngoái trông tay vẫy, lệ trào chia xa! Xứ người rực nắng Tháng Ba, Hồn tôi đê vỡ, Hồng-Hà-Tháng-Tư!
08/04/2015(Xem: 18356)
Có một người thất chí, leo lên một cây anh đào, chuẩn bị nhảy từ trên cao xuống để kết thúc cuộc đời mình. Ngay lúc anh ta quyết định nhảy xuống thì trường học gần đó tan học. Một nhóm học sinh chạy đến. Một bạn nhỏ hỏi:
06/04/2015(Xem: 29028)
Trong mọi khóa lễ, Chư tăng ni, Phật tử đều cầu xin: “Trú dạ lục thời an lành”. Tức ngày đêm hai mươi bốn tiếng an lành. Nhưng an lành là gì? Chiến tranh không phải an lành.
31/03/2015(Xem: 23896)
Đêm ngày 29/03/2015 tại Viện Âm nhạc quốc gia đã diễn ra chương trình Hát trong vườn xưa - Đêm thơ nhạc của Thầy Nhất Hạnh và các học trò. Một chương trình thật ý nghĩa và tạo nhiều cảm xúc được đồng tổ chức bởi Thái Hà Books, Life TV và VIM.
30/03/2015(Xem: 12514)
Nguyện đem tất cả chân tình Hiến dâng đời đạo nhân sinh cõi này Nguyện làm được việc gì hay Giúp cho nhân thế mỗi ngày tốt hơn Nguyện không ganh ghét oán hờn Giữ tâm kiên cố không sờn chí tu Nguyện hằng tinh tấn công phu
29/03/2015(Xem: 13609)
Giờ này cánh đồng cỏ cây hoa lá Ươm sắc hương theo gió nhẹ nhàng Quả đen tầm gửi bắt đầu thả bóng Chiều đổ xuống, nép mình dưới lá vàng
27/03/2015(Xem: 17872)
Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày. Thấy lạ, có người hỏi: - Tại sao ông vui tươi mãi như thế? Ông lão đáp: -Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. -Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai -Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba - Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn. - Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.
26/03/2015(Xem: 13744)
Lạy Mình Ghé tay sờ gốc Bồ Đề Con xin chút lực dội về trong Tâm Nguyện lòng vun xới quanh năm Hằng ngày bái lạy niệm "Nam Mô... Mình!"