Bồ Câu Và Quạ

25/04/202509:55(Xem: 4575)
Bồ Câu Và Quạ

BỒ CÂU VÀ QUẠ

 Bo Cau va Qua

Tại Ba La Nại thuở xưa

Người dân thành phố nhân từ lắm thay

Giúp loài chim chóc quanh đây

Họ làm nhiều tổ treo đầy khắp nơi

Cho chim chỗ ở thảnh thơi

Đồng thời chim hót cho người vui thêm.

Có ông đầu bếp trong miền

Làm cho triệu phú giàu tiền lâu nay

Cạnh nhà bếp, trên cành cây

Ông treo một tổ chim ngay lối vào

Bên trong có chú bồ câu

Hiền lành, dễ mến, ở lâu lắm rồi

Chim không ăn thịt như người

Cho nên bếp núc chim thời tránh xa

Tránh mùi sào nấu bay ra

Tránh mùi súc vật thịt thà trong đây.

Thông thường buổi sáng mỗi ngày

Bồ câu rời tổ sớm bay giữa trời

Suốt ngày lượn cánh tìm mồi

Hột cây hạt cỏ vãi rơi trong vùng

Không hề đụng đến côn trùng

Đêm về tổ ngủ cõi lòng bình an,

Bồ câu ưng ý vô vàn

Cuộc đời thoải mái nhẹ nhàng trôi đi.

*

Gần bồ câu có quạ kia

Ham ăn đủ thứ chẳng chê món nào

Xấu người, xấu nết biết bao

Nhiều phen liều mạng kể sao cho vừa,

Một hôm làn gió thoảng đưa

Mùi đồ ăn quạ thường ưa lâu rồi

Thịt trong nhà bếp bốc hơi

Vô cùng quyến rũ, tuyệt vời thơm ngon

Quạ ta mê mẩn tâm hồn

Tính đường ăn trộm chẳng buồn đắn đo

Bay quanh nhà bếp thăm dò

Thấy bao thịt cá thơm tho phơi bày.

Thông thường chiều tối mỗi ngày

Bồ câu no đủ là bay trở về

Vào trong tổ rộng rãi kia

Nghỉ ngơi yên tĩnh giấc khuya an lành,

Quạ nhìn thấy vậy nghĩ nhanh:

“Bữa ăn ngon sắp đạt thành rồi đây

Nhờ chàng chim dại khờ này

Ta vào trong bếp dễ thay còn gì!”

Bồ câu sáng cất cánh đi

Quạ bay theo sát. Chim thì ngạc nhiên

Nên chim lên tiếng hỏi liền:

“Tại sao bạn lại theo bên tôi hoài?”

Quạ bèn nịnh: “Tôi thích ngài

Nêu gương tốt đẹp ít ai sánh cùng

Khiến tôi ngưỡng mộ trong lòng

Muốn theo học hỏi để mong trưởng thành!”

Bồ câu đáp, giọng chân tình:

“Cả hai cách sống chúng mình khác nhau

Bạn theo tôi ích gì đâu

Đồ ăn cũng khác từ lâu nay rồi!”

Quạ khôn lanh vội trả lời:

“Bay đi mỗi sáng mình thời tách ra

Kiếm ăn riêng, thật dễ mà

Chiều bay về tổ chúng ta đi cùng

Giúp nhau nếu được ở chung

Gần ngài tôi học điều từng ước ao!”

Bồ câu: “Vậy tốt biết bao

Chia tay ta hãy đi nào bạn ơi!”

Mỗi chim tung cánh một nơi

Bồ câu ăn hạt cỏ thời lòng vui,

Quạ kia suốt cả ngày trời

Ăn côn trùng ở quanh nơi phân bò

Dễ dàng thay, chẳng phải lo!

Nhưng mà quạ lại muốn mò kiếm ăn

Bếp kia ngon gấp triệu lần

Bao nhiêu cá thịt sẵn luôn phơi bày

Nên ăn xong quạ vội bay

Kiếm bồ câu nói: “Cả ngày trôi qua

Ngài lo ăn uống quá mà

Thật không ích lợi! Thôi ta đi về!”

Bồ câu nào có chịu nghe

Kiếm từng hạt cỏ nhâm nhi vui đời

Mãi khi tới lúc tối trời

Bồ câu mới chịu về nơi tổ mình

Quạ bay nôn nóng theo nhanh

Xin cùng chung tổ, thắm tình từ đây.

*

Cả hai kề cận ít ngày

Sáng đi, chiều lại cùng bay trở về

Một hôm nhà bếp vui ghê

Chủ mua thịt cá ê hề treo quanh

Quạ trông hấp dẫn ngon lành

Nên thèm, muốn trộm thoả tình gian tham

Giả vờ đau ốm kêu than

Cả đêm rên rỉ muôn vàn đớn đau

Sáng ra nói với bồ câu:

“Tôi đau bụng quá, bay đâu được nào!”

Bồ câu: “Bạn nói lạ sao

Quạ thường chỉ đói. Bụng đau bao giờ!

Hành vi bạn rất đáng ngờ

Chắc ham thịt cá nên chờ trộm chăng?

Coi chừng nguy hiểm chi bằng

Dậy đi kiếm sống đàng hoàng với tôi!”

Quạ đâu có chịu nghe lời

Cố tình nán lại trong nơi tổ này

Bồ câu đành cất cánh bay

Sau khi dặn quạ ở đây chờ mình.

*

Quạ nằm trên tổ nấp rình

Thức ăn trong bếp ngon lành bốc hơi

Nắp vung hé mở ra rồi

Hôm nay ông bếp nấu nồi thịt tươi,

Bên trong nóng nực quá trời

Ông bèn hóng mát, ra nơi hiên nhà

Quạ ta lợi dụng thời cơ

Lẻn vào trong bếp, lân la bên nồi

Chọn ngay miếng cá làm mồi

Thò đầu vào mổ để lôi ra ngoài

Ai ngờ vung lại bị rơi

Tiếng vang dội tới tai người ngoài hiên

Ông đầu bếp chạy vào liền

Thấy ngay quạ ngậm cá bên cạnh nồi

Ông bèn nổi giận sục sôi

Cửa chung quanh bếp tức thời đóng ngay

Đuổi theo bắt quạ trong đây

Vặt lông trơ trụi đọa đày thảm thương

Ớt cay, gừng nóng, tiêu nồng

Ông đem giã nhỏ trộn chung bôi vào

Da non quạ thảm làm sao

Xưng lên, dát bỏng, đớn đau vô vàn

Ông cười vứt quạ bạo tàn

Vào ngay trong tổ ở gần hàng hiên.

Quạ nằm đau đớn kêu rên

Đến chiều xuất hiện dáng hiền bồ câu

Bồ câu sửng sốt than mau:

“Sáng nay tôi nói bạn đâu nghe lời

Gian tham hại cả cuộc đời

Giúp chi được bạn, tôi thời bó tay,

Ông đầu bếp cũng ác thay,

Toàn là người xấu quanh đây không à

Thôi thôi tôi phải rời xa

Chẳng còn ham tổ gần nhà bếp đâu!”

Bồ câu buồn bã cúi đầu

Bay tìm chỗ ở dài lâu an bình.

Quạ thời đau đớn thân mình

Một ngày sau chết, tội tình biết bao!

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE PIGEON AND THE CROW

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

*

Nhận diện tiền thân Đức Phật

TRUYỆN BỒ CÂU VÀ QUẠ

Chim bồ câu là tiền thân Đức Phật.

_____________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2020(Xem: 15398)
1/ Tâm dẫn đầu mọi pháp Tâm chủ, tâm tạo tác Nếu nói hay hành động Với tâm tư ô nhiễm Khổ não sẽ theo ta Như xe , theo vật kéo. Thế gian tâm vốn đứng đầu Là duyên kết nối là cầu tương giao Nhiễm tâm sóng biển xôn xao Sóng vang gào thét, nước trào bọt trôi. Khổ đau trong kiếp luân hồi
13/08/2020(Xem: 20492)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
11/08/2020(Xem: 10052)
Thì thầm cùng hạt bụi Kính bạch Thầy, nghe qua pháp thoại của Thầy về các Bồ Tát thường tụng niệm và mới đây qua Pháp thoại của Sư Thúc về “ Năm loại trí tuệ” con đã chiêm nghiệm và đúc kết hai bài thơ này . Kính dâng đến Thầy với muôn vàn đa tạ vì trong mùa đại dịch này con mới được nghe những lời giảng của những bậc giảng Sư quá uyên thâm trong Phật Pháp và chứa đựng Tâm Đại Từ Đại Bi Kính chúc sức khỏe Thầy , kính HH Đây quả hiện tại, nhân gieo từ ngàn kiếp ! Nên niềm tin vững chắc đã thành hình. Dù còn nhiều bụi bám vẫn theo mình Rất vi tế ẩn núp trong vườn tâm đâu đấy !
10/08/2020(Xem: 8778)
Nhất Tâm ! Kính bạch Thầy sau khi trở lại thời biểu tu tập đã xáo trộn bấy lâu nay, chợt nghe lại một bài giảng thật hay về chữ Nhất Tâm trong phẩm 80 của Kiá Bát Nhã con có hai bài thơ kính dâng Thầy xem cho vui như chia sẻ thêm chút tiến bộ của con đã dùng thời gian tu tập mà quên đi những ý nghĩ tiêu cực trong mùa đại dịch này . Kính chúc Thầy pháp thể kinh an , Hh Mười mấy năm qua tụng thường ... chưa liễu nghĩa “Nhất tâm đảnh lễ “ bốn chữ quá thâm sâu Đại duyên ... pháp thoại giảng rõ lý mầu Siêu việt “ Nhất Tâm “ trong ngàn người có một ?
10/08/2020(Xem: 10473)
“Em về mấy thể kỷ sau Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?”(*) Đường tu như sóng bềnh bồng Nổi trôi lên xuống theo dòng thời gian Ngẫm xem cũng lắm gian nan Thị phi nhân ngã thế gian khôn lường... Nhưng may ta đã tỏ tường Lời thầy giảng rõ Vô Thường, Có, Không
10/08/2020(Xem: 17078)
Ân Bồ Tát cao sâu non biển Gieo tình thương mầu nhiệm vô biên Từ bi ban bố khắp miền Khai mầm an lạc , bình yên cho đời Lời Đại Nguyện giúp đời cứu thế
09/08/2020(Xem: 23803)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
08/08/2020(Xem: 9944)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền Chỉ như hạt bụi vương thềm;
07/08/2020(Xem: 8971)
Lên chùa Mang một cái Tâm Chắp tay Nương dưới bóng râm Bụt Đà Niềm tin vững chãi không già Không vơi không hụt Không sà xuống sân... Cờ treo Hoa cắm Đèn giăng Trang nghiêm Pháp Hội Quan Âm
05/08/2020(Xem: 9993)
Đi tìm chân lý giữa cuộc chơi Mấy mùa sương lạnh, lệ đầy vơi Nhức xương, dâu buốt miền da thịt Chân lý xa với trong biển khơi