Thầy Bùa Chú Và Bọn Bắt Cóc

29/03/202515:13(Xem: 5038)
Thầy Bùa Chú Và Bọn Bắt Cóc

THẦY BÙA CHÚ VÀ BỌN BẮT CÓC

 

Thay Bua

 

Thuở xưa trong một ngôi làng

Có thầy tu nọ giỏi giang hơn người

Tài về bùa chú tuyệt vời

Đây là bí mật từ đời xa xăm,

Nhưng bùa chú lạ vô ngần

Mỗi năm hiệu nghiệm một lần mà thôi

Khi mà tinh tú trên trời

Xoay vần, tụ lại một nơi quây quần

Là khi bùa chú mới cần

Bấy giờ thầy đọc câu thần lớn lên

Ngẩng nhìn tinh tú tầng trên

Vỗ tay vài cái, khấn nguyền đôi câu

Thế là trời đổ mưa mau

Mưa toàn châu báu! Nhiệm mầu kể chi!

Ông thầy có đệ tử kia

Cũng tài cũng giỏi ai bì được đâu

Cũng thông minh vốn từ lâu

Khó khăn giải quyết trước sau tài tình

Trung thành, kính trọng thầy mình

Thầy trò như thể gia đình thân thương.

*

Một ngày thầy phải lên đường

Tham gia tế lễ, khách phương xa mời

Đường trường nguy hiểm nhiều nơi

Thầy trò quyết định hai người cùng đi.

Dọc đường có bọn cướp kia

Gồm năm trăm đứa hành nghề lâu nay

Chuyên môn bắt cóc tại đây

Rồi đòi tiền chuộc trao tay thật nhiều,

Thầy trò xui biết bao nhiêu

Đi ngang bị cướp rượt theo bắt liền

Và đòi phải chuộc bằng tiền

Không thời mất mạng! Chớ nên cãi lời!

Năm trăm đồng tiền vàng thôi

Giữ ông thầy lại, thả người trò ra.

Lệnh cho trò trở về nhà:

“Lo vàng đem chuộc kẻo ta giết thầy!”

Trước khi từ biệt nơi đây

Chào thầy, trò lén thưa ngay đôi lời:

“Hôm nay là đúng ngày rồi

Bao nhiêu bùa chú tức thời hiển linh

Trên trời tụ hội hành tinh

Xin thầy chớ trổ tài mình mà nguy

Mưa châu báu không ích gì

Lòng tham bọn cướp chẳng khi nào dừng

Chỉ thêm nguy hiểm vô chừng

Khiến thầy lẫn cướp đều cùng mạng vong

Xin thầy tin tưởng lời con

Đừng dùng bùa chú mà mong an toàn

Con đi về lấy tiền vàng

Rồi quay lại chuộc, thầy an tâm chờ!”

Xong trò vội vã tạ từ

Thầy nghe trò nói, suy tư lặng thầm.

*

Màn đêm buông phủ xuống dần

Thầy bùa bị trói ngoài sân, giữa trời

Vừa đói bụng, lại lạnh người

Cướp trong hang động vui chơi đợi chờ,

Khi vầng trăng ló rạng ra

Bao nhiêu tinh tú gần xa tụ về

Thầy bùa thân xác não nề

Ngẩng nhìn, thầm nghĩ: “Tội gì khổ đau

Ta làm châu báu ra mau

Coi như tiền chuộc, trước sau dễ dàng

Cướp dù chết ta chẳng màng

 Mạng ta đáng quý hơn phường cướp đây

Ngoài ra chỉ nội đêm nay

Cả năm mới được một ngày linh thiêng

Dùng bùa chú trổ tài riêng

Mạng mình gìn giữ, gông xiềng thoát ra!”

Lời trò dặn ông bỏ qua

Kêu la gọi cướp hãy tha cho mình:

“Ta đây quyền phép rất linh

Làm ra châu báu quả tình dễ thay

Hãy mau cởi hết trói này

Để ta sửa soạn ra tay nhiệm mầu!”

Nghe xong bọn cướp bàn nhau

Thả thầy thời chúng có đâu ngại ngần

Tuy nhiên chúng núp ở gần

Canh chừng theo rõi khi cần nhào ra.

Thầy bùa trang điểm tràng hoa

Thay quần áo mới thật là uy nghi

Ngước nhìn tinh tú trên kia

Cúi đầu đọc chú thầm thì vài câu

Vỗ hai tay vào với nhau

Thình lình mưa xuống báu châu ào ào,

Cướp kinh ngạc biết là bao

Nhào ra lượm sạch giấu vào trong thân

Rồi cùng hối hả rời chân

Mang thầy bùa nọ theo gần một bên

Tìm đường vội vã đi liền

Khư khư giữ của, cuồng điên vui mừng.

*

Đi lâu bọn cướp tạm ngừng

Năm trăm cướp lạ trong rừng nhào ra

Tay đe dọa, miệng hét la

Dữ dằn đòi bạc khó mà thoát thân.

Cướp đầu cả bọn phân trần:

“Muốn nhiều châu báu đâu cần bọn ta

Thầy bùa này sẽ làm ra!”

Chúng bèn kể chuyện vừa qua nhiệm mầu.

Cướp đầu được thả đi mau

Thầy bùa bị bọn cướp sau giữ rồi

Bắt làm mưa báu ngay thôi

Tất nhiên giờ tốt đã trôi, đâu còn

Thầy bùa giảng giải ngọn nguồn

Cướp nào nghe lọt, chẳng buồn tin theo

Thế là cả bọn cùng kêu:

“Thầy bùa xảo trá, đặt điều dối gian!”

Chúng nổi giận, chúng sôi gan

Giết ông tức khắc, bạo tàn chẳng nương

Giết xong chúng vội tìm đường

Đuổi theo bọn trước tới rừng kế bên

Rồi ra tay giết sạch liền

Năm trăm cướp trước xuôi miền âm ty.

Bọn cướp sau còn lại kia

Giành nhau chia của tức thì cãi nhau

Chia hai phe để đối đầu

Giết nhau tới tấp còn đâu nghĩa tình

Chết dần mòn! Thật hãi kinh!

Cuối cùng còn lại quẩn quanh hai người

*

Hai tên mỏi mệt rã rời

Lại thêm đói khát, tạm thời nghỉ tay

Cùng thâu lượm châu báu này

Đồng lòng chôn giấu vào ngay giữa rừng.

Một tên đứng gác canh chừng

Một tên mót gạo tìm đường nấu ăn.

Tên canh gác nảy lòng tham:

“Nếu tên kia chết của gian về mình

Cả kho tàng, sướng thật tình

Ăn xong ta phải thình lình giết ngay!”

Tên làm cơm nghĩ loay hoay:

“Nếu ta trộn thuốc độc này vào cơm

Giết tên kia cho chết luôn

Bạc vàng ta hưởng không còn chia đôi!”

Nấu xong, ăn nửa phần rồi

Nửa phần mang lại đưa người bạn ăn

Trộn thêm thuốc độc vô ngần

Nhưng vừa lê bước tới gần người kia

Bị người giết chết thảm thê

Hồn về chín suối hết bề gian manh.

Cướp giờ còn lại một mình

Đói lòng ăn uống thoả tình sướng vui

Nào ngờ thuốc độc ngấm thôi

Cũng lăn chết nốt, hết đời còn chi.

*

Vài ngày sau học trò kia

Gom xong tiền chuộc vội đi cứu thầy

Quay về bọn bắt cóc ngay

Thấy thầy bị giết tại đây. Than trời!

Biết thầy không chịu nghe lời

Chàng bèn hoả táng thầy nơi mé rừng.

Lần tìm chàng thấy hãi hùng

Năm trăm xác chết lạnh lùng nằm trơ.

Đi thêm nữa, thật bất ngờ

Bao nhiêu xác chết bụi bờ nằm quanh

Trước sau đếm đủ ngọn ngành

Thêm năm trăm nữa, máu tanh ngập tràn,

Cộng chung vừa đúng một ngàn

Một ngàn sinh mạng bạo tàn phơi thây

Chàng than: “Thật đáng buồn thay

Thầy mình kiến thức tràn đầy thiếu chi

Nhưng sao không đủ lương tri

Vẫn mang bùa chú thực thi chuyến này

Khiến gây hậu quả liền ngay

Trần gian địa ngục là đây khác gì!”

Chàng thâu góp của, ra đi

Mang về làng xóm phân chia mọi người

Phát tâm bố thí khắp nơi

Nêu gương công đức cho đời noi theo.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE MAGIC PRIEST AND THE KIDNAPPER GANG

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

*

Nhận diên Tiền Thân Đức Phật

TRUYỆN THẦY BÙA CHÚ VÀ BỌN BẮT CÓC

Người đệ tử của thầy bùa chú là tiền thân Đức Phật.

 

_____________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/12/2020(Xem: 16544)
Chẳng Trụ Vào Đâu Để Sanh Tâm Mình Đối với các bậc đạo sư thì ngồi trong cung vàng điện ngọc, Hay ở lều cỏ cũng giống như nhau. Hãy lên Núi Yên Tử để xem am nhỏ, Của ông vua từ bỏ ngai vàng. Đối với bậc đạo sư thì ngồi trên ghế nạm vàng, Hay ngồi trên tảng đá cũng đều như vậy. Đối với các bậc đạo sư thì mặc chiếc áo vài ngàn đô-la của Luân Đôn, Ba Lê, Nữu Ước, Hay mặc chiếc áo vá của các A La Hán thời xưa thì cũng chẳng khác gì. Đối với các bậc đạo sư thì thuyết pháp cho ba, bốn người nghe, Thì cũng giống như thuyết pháp cho ngàn vạn. Tại sao thế? Bởi vì các bậc đạo sư không chấp vào nhiều-ít để sanh tâm. Đức Phật khởi đầu chỉ thuyết pháp cho năm anh em Kiều Trần Như. Sao giáo pháp của Ngài lưu truyền mãi mãi? Nếu ngàn vạn người nghe, Chỉ nghe cho sướng mà không tu, giống như giải trí, Thì cũng chẳng bằng ba bốn người nghe mà quyết chí tu hành.
27/12/2020(Xem: 13714)
Từ thuở ấu thơ, đến lúc trưởng thành, và cho đến khi đã "đầu bạc răng long" như hôm nay đây, với tôi, ngày "Nô-en", lúc nhỏ anh em chúng tôi thường gọi vậy, không là ngày mừng một đấng Tối Cao Thiêng Liêng sanh hạ dương thế, mà đơn thuần chỉ là "Lễ Kỷ Niệm Ngày Thành Hôn của Ba Me". Vâng, đúng là vậy. Song thân tôi thành hôn vào ngày 25 tháng 12 năm 1940. Tôi vẫn còn nhớ như in những đêm Noel hằng năm ngoài trời lạnh buốt, nhưng bên trong nhà anh chị em chúng tôi sum vầy bên Ba Me thật ấm cúng, quây quần bên những phần quà to nhỏ gói giấy hoa giấy kính sặc sỡ vui mắt, để rồi dự trò chơi "bốc thăm nhận quà", ai cùng có quà nhưng nhiều ít lớn nhỏ khác nhau, hên xui, sau đó còn được Ba phát cho cọc tiền cắc mới cứng keng... Mấy em nhỏ thì bị dụ lên giường ngủ sớm, để sáng mai dậy sớm thấy trên đôi dép của mình có... tiền, tiền của "Ông già Nô-en" mới lén cho hồi nửa khuya. Hihihi...."Ông già Nô-en" đó là Papa kính yêu của chúng tôi chứ ai vô?!
27/12/2020(Xem: 9693)
Thăm Mẹ Những vần thơ con viết và dâng tặng những bà Mẹ trong viện dưỡng lão Con vào thăm Má giữa ngày đông Khẩu trang che mặt chẳng che lòng Đàn chim chíu chít bên khung cửa Ríu rít cười vui mặc gió đông Má biết ngoài kia khắp nơi nơi Thế giới này đây sắp rụng rời Cô Vít năm nay tung hoành quá Ngăn chặn đường đi khắp muôn nơi Người người đối mặt khăn che mặt Chẳng nhận ra nhau nở nụ cười Tết đến rồi đây Má biết không? Năm nay cấm pháo không người tụ Chỉ có cho nhau một tấm lòng Cùng nhau chung sức dâng lời nguyện Thế giới rồi đây khỏi đảo điên Diệt con vi rút qua mùa bệnh Để thấy được nhau nở hoa cười Đời người qua lắm bao năm nhỉ? Người đã đi rồi để tiếng thơm Con nhớ lời thương Thầy con dặn Hãy nói cho nhau được những lời Yêu thương, sầu ghét của lòng tôi Thương yêu sầu ghét của lòng tôi Đừng đợi đi rồi ngồi thương tiếc Non xanh nước biếc đã qua rồi! Má nhìn qua cửa xem chim hót Tuyết cũng rơi rơi thấy ấm lòng Má nhớ ngày xưa khi còn trẻ Con cườ
26/12/2020(Xem: 12876)
Những ngày cuối của năm 2020.! Mong rằng bạn giống như mình đồng ...tâm trạng Chờ đón niềm vui khi năm mới sẽ sang Trọn năm hai không hai không lúc nào....chẳng kinh hoàng! Đại dịch cúm đang biến thể, rắc gieo sợ hãi!
23/12/2020(Xem: 16290)
Hữu Xả Tả Buông Sáu căn tiếp xúc sáu trần Không dính, không mắc, không phân biệt gì Chỉ cần quẳng cái Tôi đi Giác mê trước mặt kiếm chi cho phiền Nam Mô A Di Đà Phật Chùa Quan Âm, Houston 20/12/2020 Ngốc Tử (HT Thích Chơn Điền)
22/12/2020(Xem: 15030)
Từ thuở nọ, Giác Tâm mới vừa mở mắt chào đời, đã nằm võng đong đưa giữa trùng điệp phù vân lãng đãng, ngút ngàn sương khói vờn quanh. Được hun đúc, tiếp cận với hồn thiêng sông núi uy linh, hùng vĩ nên tâm hồn thi sỹ, tự nhiên hàm dưỡng trong bầu khí chất rất mực thuần khiết, nguyên sơ. Thơ phát ra từ đó, nhẹ nhàng như hơi thở, vừa lâng lâng bay bổng vừa bồng bềnh, thênh thang. Tiếng thơ ngân dài, đồng vọng lên từ phương lòng trong trẻo, đầy chim ca lảnh lót hòa lẫn suối khe róc rách, reo vang. Ngàn hoa nắng trổ, ngát hương trời vạn cổ, dưới những thung lũng mù xa, chập chùng bóng rừng sâu hun hút, hoang lạnh buốt mưa chiều. Thơ bay phiêu phất hồn trăng vạn đại, vụt hiện lóe ngời thời nguyên thủy, sơ khai…Thần thái mang mang, thi sỹ đi về ngơ ngác, ngạc nhiên trước sự huyền bí của cuộc sống muôn loài, vạn vật trên mặt đất, trần gian, rồi hoát nhiên, bừng thấy ra đóa Hoa Tâm giữa trời thơ đất mộng bồi hồi:
22/12/2020(Xem: 13614)
Lá rụng chiều Thu Tường Vân Còn vài chiếc lá trên cành Lá vàng rụng hết lá xanh chuyển màu Từ từ mà rụng đừng mau! Cứ bay nhè nhẹ đỡ đau lòng người Hôm qua lá hãy còn tươi Chiều này đổi sắc vốn lười cũng xem Đẹp thì đẹp thật đó em Nhưng mà gió đến bên thềm lá rơi Có khi trong nắng lả lơi Lá bay theo gió biệt khơi nơi nào Mua thu lá đẹp biết bao Vàng hồng đỏ tím làm sao không nhìn?
21/12/2020(Xem: 12763)
Qua mỗi lần đại dịch cơ nguy bùng phát lại Biệt nghiệp trong cộng nghiệp giúp tỏ tường Phải tích tụ phước đức nhiều... làm vốn tư lương Gọi là may, rủi khi đúng thời cơ hội đến ! Chí kiên quyết, lòng thành tâm không xao xuyến Trực giác thầm mách bảo gì ... hãy làm theo, Nhân quả tốt sẽ vứt dược gánh nặng đang đeo Thời gian sẽ trả lời cho tất cả!!!
20/12/2020(Xem: 12146)
Trời đã vào Thu em có hay? Sân chùa sau trước lá rơi đầy Sáng ra quét sạch thì chiều rụng Rồi cũng có ngày lá hết bay Phước mỏng nghiệp dày đời khổ đau Bốn mùa sống tốt đừng thù nhau Nhân lành qủa ngọt gieo trồng mãi Xuân Hạ Thu Đông qua rất mau
20/12/2020(Xem: 10019)
Đi chùa là để tâm yên Đi chùa đừng có rước phiền vào thân Đi chùa thì nhớ bớt sân Đi chùa cố gắng chuyên cần lo tu Đi chùa xóa những hận thù Đi chùa tạo phước công phu hành thiền Đi chùa tâm tánh phải hiền Đi chùa tinh tấn thường xuyên biết mình Đi chùa thương hết chúng sinh Đi chùa mở rộng tầm nhìn tốt hơn Đi chùa chớ có giận hờn Đi chùa tâm phải chánh chơn với người