Rượu Mặn

29/03/202515:09(Xem: 4689)
Rượu Mặn

RƯỢU MẶN

 Ruou Man

 

Một ông chủ quán rượu kia

Có chàng giúp việc rất chi nhiệt tình

Ông thường để hắn thay mình

Đứng ra rót rượu loanh quanh bên quầy

Anh chàng sốt sắng lắm thay

Có nhiều sáng kiến! Ra tay giúp người!

Một hôm nóng nực ngoài trời

Chủ nhân chợt muốn đi bơi ven làng

Ra sông tắm mát thênh thang

Nên ông giao quán cho chàng trông coi.

Anh chàng tiếp khách, tươi cười

Nhìn người uống rượu chàng thời suy tư:

“Tại sao khách lại cứ ưa

Nhâm nhi chút muối khi vừa uống xong?”

Chàng không muốn hỏi lòng vòng

Sợ người chê dốt, chê không sành đời,

Chàng đâu rõ uống rượu rồi

Rượu làm đắng lưỡi, đắng môi vô cùng

Khách hàng phải lấy muối dùng

Cho tan dư vị ở trong miệng mình.

Anh chàng tự nghĩ khôn lanh

Tưởng rằng thêm muối rượu thành ra ngon

Nên làm như vậy là khôn

Giúp cho công việc bán buôn thêm lời

Chẳng bao lâu sẽ phát tài

Chủ nhân quán rượu tất hài lòng đây

Thế là chàng vội loay hoay

Đem bao nhiêu rượu pha ngay muối vào

Nhưng chàng kinh ngạc biết bao

Thấy người uống rượu ai nào khen đâu

Khách hàng tới uống trước sau

Uống xong lập tức nhổ mau ra rồi

Hò la mắng mỏ nặng lời

Bỏ đi quán khác tức thời còn chi.

*

Tắm xong chủ quán trở về

Ngạc nhiên thấy quán chẳng hề có ai

Khách hàng không thấy một người

Rượu thời lại mặn có đời nào ngon

Thế là hỏng chuyện bán buôn

Vì chàng giúp việc tưởng khôn, rành đời.

Vài ngày lặng lẽ dần trôi

Ông đi kể chuyện cho người bạn xưa

Bạn là cố vấn của vua

Bạn bèn lên tiếng khi vừa nghe xong:

“Kẻ khờ dại muốn lập công

Muốn làm điều tốt nhưng không lợi gì

Chỉ gây hại! Chẳng ích chi!

Chớ nên cho kẻ ngu si gần mình!”

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng dịch theo bản văn xuôi SALTY LIQUOR

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Nhận diện Tiền Thân Đức Phật

TRUYỆN RƯỢU MẶN

Người bạn của chủ tiệm rượu là tiền thân Đức Phật.

 

_____________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/10/2020(Xem: 16880)
Thương quá quê mình ! Mùa mưa lũ nhấn chìm bao tất cả Hỏi trời xanh ngất lịm nát cang trường Bờ yêu thương con thơ đang đợi mẹ Nước ngập tràn liếm cả mái tranh xiêu Thương hai em đường đời luôn tất bật Quang gánh bôn ba nước ngập vội quay về Có ai ngờ nước bốn bề như quỹ dữ Trắng xoá một vùng chìm khuất tấm thân em . Trong tuyệt vọng níu tay chồng gào thét. Buông em ra mình còn đứa con thơ Không em ơi ! Anh đây không thể nỡ
12/10/2020(Xem: 9700)
Tiếng hát Hà Thanh trong “Sám Hối“ Bao nhiêu tội lỗi cũng do Tâm! Chiêm nghiệm thắm thía lại thâm trầm... Liễu tri cuộc đời, nào có KHỔ!
12/10/2020(Xem: 10420)
Người xưa ở Nhật đi đêm Bà con qua lại thường đem đèn lồng Đèn dùng tre nứa làm khung Dán ngoài giấy bóng, gắn trong đèn cầy.
12/10/2020(Xem: 9303)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
11/10/2020(Xem: 15930)
Thầy ôi lũ lụt tai Thiên Nghe tin thấy cảnh triền miên ngập tràn Người khổ mình xót tâm can Quyên góp con cái phân ban gởi về
11/10/2020(Xem: 9456)
Tiếng thời gian... chợt nghe lòng vương vấn, Mệt mỏi cuộc đời... tìm chốn ẩn thân. Phước duyên nào tạo tương hội thi nhân? Mượn vần thơ nói bao điều chất chứa!!!
10/10/2020(Xem: 10429)
Tang thương cảnh tượng xót xa lòng Bão táp mưa sa lũ chất chồng Đã có hung thần tên Thủy Điện Còn thêm quái thú nhãn Giao Thông
06/10/2020(Xem: 7863)
Lời Thầy dạy... vang vang trong tâm thức Dừng tạo duyên thuận bản ngã sẽ luân hồi, Pháp hoàn hảo vận hành sẽ đến thôi. Cần Chánh niệm quán soi mình từng giây phút!
04/10/2020(Xem: 14793)
Thu về lá đổ muôn chiều, Cong lưng quét lá đìu hiu một mình. Đã là thọ nghiệp chúng sanh, Duyên nghiệp do mình chạy trốn nơi nao?
04/10/2020(Xem: 14146)
Ta không như cây khô mùa Nắng đổ Không trơ lạnh hững hờ bởi gió Đông Nhờ môi Em luôn tươi nở nụ hồng Ấm áp nồng nàn cho tiết mùa Xuân!