Đối trị ĐÚNG, phải do THẤY ĐÚNG! (thơ)

05/03/202503:37(Xem: 6059)
Đối trị ĐÚNG, phải do THẤY ĐÚNG! (thơ)

hoa sen dep-4


Đối trị ĐÚNG, phải do THẤY ĐÚNG!


Kính bạch Thầy, vì nhiều lý do con có thể sẽ không tham dự được nhiều bài giảng pháp trên chuyến hoằng pháp của Thầy tại Hoa Kỳ, thật rất tiếc nhưng chắc chắn con sẽ cố gắng học lại những điều đã thu thập trong những năm qua và đây là một vài trải nghiệm của con kính xin được chia sẻ. Kính chúc chuyến hoằng pháp tại Hoa Kỳ do HT Phương Trượng Thích Như Điển điều hành thành tựu viên mãn . PT Huệ Hương


Một bài pháp giảng đúng,

càng nghe càng phát triển đạo đức, trí tuệ !

Dễ dàng thấy được sự thật khi gặp lúc khó khăn

Trải nghiệm được …phải rèn luyện thành một kỹ năng

“Lắng nghe lại chính mình “ là tối ưu nhất.!

Là tự mình đối diện chân thành

với cảm xúc, ước mong từng khoảnh khắc!


Thấu cảm giao hoà phần tâm thức sâu kín bên trong

Là kỹ thuật, nghệ thuật tự rèn luyện bản thân

Để mãi mãi bước vào đời, với tâm thế vô tư quan sát

Mỗi ngày chỉ tiến một tí….

khi mọi chìm đắm, bận rộn tạm gác!


Sống chậm,

dùng phương pháp đối trị như thuốc giảm đau (1)

Hồn nhiên, trọn vẹn nắm vững mọi nguyên lý nào

Thấy đúng bằng sự bình tĩnh, góc nhìn tích cực

Vì khi chưa đủ trí tuệ, thường dễ bị áp lực


Thường bị chi phối bởi nhiều thứ không lường(2)

Chưa thông suốt, thấy đúng

đừng nghĩ đến chữ BUÔNG !

Học thuộc Tam Tạng là một chuyện,

Giác ngộ lại là một chuyện khác !


Có lúc nào bạn nghĩ

mình cần “Vòng kim cô”kiểm soát ! (3)

Giúp con người tiến bộ

là mục đích cao cả của tâm linh (4)

Thấy đúng là thực chứng tâm trí

để hiểu ra bản chất của chính mình

Thì ra …

chỉ có thể thay đổi cuộc đời bằng tri thức đúng!(5)

Mà khoa học là thuốc giải, đối trị hữu dụng !


Huệ Hương

————-@@@——————

(1) Nỗi Đau là sự đập vỡ lớp võ bọc bao quanh hiểu biết của bạn. Đó là liều thuốc đắng mà vị thầy thuốc bên trong bạn kê ra để chữa cái tôi bệnh tật của bạn.Cho nên, hãy tin vào vị thầy này và hãy uống phương thuốc của ông ấy trong tĩnh lặng và bình yên. – Khalil Gibran

Your pain is the breaking of the shell that encloses your understanding. It is the bitter potion by which the physician within you heals your sick self. Therefore, trust the physician and drink his remedy in silence and tranquility.

(2) Người không học đạo không thể thấy đời sống của minh bị chi phối bởi nhiều thứ không lường được. Đức Phật dạy thế này”Toàn bộ đời sống của phàm phu chỉ là thế giới của cảm xúc “

(3)một lời nhận xét hay được ghi chép trong Cẩm nang

“xét cho cùng, sâu thẳm trong mỗi chúng ta vẫn mang phần “con” ẩn sau phần “người” hiện hữu, đâu đó vẫn còn phần thú chưa thể tiêu biến mất đi - thì phải chăng chúng ta cũng đều đang cần một chiếc vòng kim cô kiểm soát?”

(4) “Điều hùng vĩ thật sự không phải là thứ được tâm trí nhìn thấy, mà là thứ nhìn thấy tâm trí.” – Mooji

(5) Science is the great antidote to the poison of enthusiasm and superstition.(Khoa học là liều thuốc giải tốt nhất cho sự cuồng nhiệt và mê tín độc hại).Adam Smith

Những gì chúng ta biết là một giọt nước, những gì chúng ta không biết là một đại dương.( Isaac Newton)




Để gọi là xuất sắc! 

Lắng lòng trọn vẹn mới thấy 

cuộc đời thật vô cùng mầu nhiệm(1) 

Hơn bao giờ hết, thế giới hiện đại 

đang cần đến lòng từ bi 

Cũng đừng 

sống thụ động trong lo sợ, phải kiên trì 

Đừng than vãn, chờ mong tha lực nào cứu hộ! 

Trong nghịch cảnh, chỉ ai có  đủ 

tâm trí và can đảm mới chế ngự được nó. 

Thử tìm hiểu vì sao 

một người xứng đáng với tên gọi anh hùng 

Bằng nỗ lực vượt khó tiên phong, 

và thông minh, quyết đoán đi  cùng 

Hãy mượn vài danh ngôn…

 tìm ra người xuất sắc như thế! (2) 

Để luôn luôn biết ơn trân quý họ khi giao tế ! 

Khi  lòng biết ơn còn có mặt thì hạnh phúc vẫn còn

Có câu “thiên địa phú tải chi ân” hãy LOVE ALL (4) 

Điều  tiên quyết cần : 

thiền định sâu sắc  mới an bình tất cả phiền não! 

Có phải danh tăng, thiên tài

đều học hỏi từ nhiều lĩnh vực , thấu hiểu rồi sáng tạo 

Nhờ đó  trí tuệ tinh thông qua sự luyện rèn 

“Sự xuất sắc không phải là 

một hành động, mà là một thói quen”(5) 

Và khi ta 

hành động một điều gì , đều tuỳ thuộc vào ước vọng ,

Thật hiển nhiên 

người xuất sắc rất nhiều trong mọi lãnh vực của đời sống! 

Huệ Hương 


———-@@@———

(1) 

Sư VM trong mục hỏi đáp trên trung tâm Hộ Tông  “Thực ra không phải cuộc đời đáng sợ mà lòng người đáng sợ. Đó chính là bản chất của luân hồi sinh tử mà mỗi người tạo ra trong mối quan hệ chằng chịt với nhau đã biến cuộc đời thành biển khổ. Khi lòng người thanh tịnh thì cuộc đời vẫn là Niết-bàn thanh tịnh. Khi con lắng lại trọn vẹn với lòng mình thì khổ đau sẽ nhường chỗ cho trí tuệ và từ bi, và lạ thay lúc đó con sẽ thấy cuộc đời thật vô cùng mầu nhiệm. 

(2) 

—-Excellence is never an accident. It is always the result of high intention, sincere effort, and intelligent execution; it represents the wise choice of many alternatives – choice, not chance, determines your destiny(Xuất sắc không bao giờ là một sự tình cờ. Nó là kết quả của mục đích cao cả, những nỗ lực hết mình, hành động một cách khôn ngoan; nó đại diện cho sự lựa chọn sáng suốt trong rất nhiều lựa chọn khác - không phải sự tình cờ mà chính sự lựa chọn sẽ quyết định số phận của bạn.)Aristotle

(3) 

Về tôn giáo, để được gọi là một danh tăng chứ chưa phải là thiên tài trước nhất  cần phải là ngôi sao sáng về giới đức trang nghiêm, là nhà giáo dục mô phạm vì sự nghiệp hoằng truyền chính pháp, đào tạo tăng tài.

Về xã hội, Cái mạnh của Phật giáo  nằm chỗ phải là có những đoàn thể, những tổ chức xuất sắc thì mới trở thành nguồn sức mạnh cho cả Phật giáo và rất cần những cá nhân tỳ kheo xuất sắc, phải nói như vậy. 

Chính vì cái chuyện cộng hưởng, cộng tác, cộng sinh, cộng trú của những cá nhân, cá thể xuất sắc nó mới làm nên một đoàn thể, một tổ chức, một cộng đồng xuất sắc.

(4) Love all, trust a few , do wrong to none.(Yêu mọi người, tin vài người, đừng xúc phạm tới ai hết) Shakespeare

(5) “ We are what we repeatedly do. Excellence, therefore, is not an act but a habit (Chúng ta là kết quả của những hành động chúng ta lặp lại mỗi ngày. Theo đó, sự xuất sắc không phải là một hành động, mà là một thói quen.) Aristotle

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 13309)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 15884)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 19945)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 18838)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 20921)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16222)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21192)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15838)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16086)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14668)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.