52_Vấn đề chủng tộc và Tâm Bồ Đề

21/02/202508:56(Xem: 8117)
52_Vấn đề chủng tộc và Tâm Bồ Đề
su co giac anhsu co giac anh-4su co giac anh-2

VẤN ĐỀ CHỦNG TỘC

VÀ TÂM BỒ ĐỀ

Kính tặng Sư Cô
Giảng Sư Thích Giác Anh

Thường nghe hai chữ Bồ Đề
Là nhân Giác Ngộ thoát mê luân trầm
Khổ đau châp ngã sai lầm
Phật nhìn thấu rõ địa tâm thiện hiền

Bổn Sư quán chiếu nhân duyên
Kiếp xưa mình cũng bao phiên luân hồi
Hiện tiền ai được làm người
Chắc quên thống khổ sống đời súc sinh.

Lạc trôi khắp cõi vô minh
Quẩn quanh trong chúng hữu tình bi thương
Chất chồng tập khí ác ương
Dựng xây thành quách vô thường chắn che

Ở nhà mà muốn quay về
Như người mất trí si mê lạ lùng
Nhân xưa Tam Bảo gieo trồng
Đủ đầy duyên phước một lòng quy y

Thương mình là biết Từ Bi
Sống đời bình đẳng khắc ghi ân tình
Niệm ân tất cả chúng sinh
Tấm lòng tử tế nuôi mình thành nhân

Bây giờ ta phải tinh cần
Phụng hành lợi dưỡng chơn tâm Bồ Đề
Cái tâm kỳ thị khen chê
Đó đây đồng loại chẳng hề thương nhau

Cũng vì quá độ tham cầu
Phân chia chủng tộc soi màu làn da
Cùng đau, máu đỏ kia mà
Khác là phước báo chẳng qua tại mình

Học gương Bồ Tát Bất Khinh
Thương người kém phước hơn mình mới hay.
Dù quan, Vua lẩn ăn mày
Ai chưa giải thoát, đọa đày như nhau.

Huân tu thiện trí diệu mầu
Phát huy Phật lực dài lâu tinh cần
Chúng con kính nguyện niệm ân
Mười phương Tam Bảo quyết tâm hành trì.


Phần Lan20.2.2025
Minh Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 15997)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
06/08/2015(Xem: 16425)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 16115)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 12347)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 14202)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 14311)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13829)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 19061)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 22171)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 19182)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".