Minh Sư (thơ)

17/10/202406:50(Xem: 4021)
Minh Sư (thơ)

vinh huu-tam khong


Minh sư

 

 

Thầy đi ngoài sương gió

Trở về không ai hay

Nâu sồng vương bụi đỏ

Bi mẫn chất thêm đầy

 

Thầy đi qua phố chợ

Trở về đâu ai biết

Đãy căng phồng trăn trở

Độ sinh chen tử biệt

 

Thầy nhập vào rừng thẳm

Hạ sơn chẳng ai màng

Dựng liên hoa cửu phẩm

Sáng thơm cả trăm làng

 

Thầy quay về tịnh cốc

Tĩnh lặng suốt bốn mùa

Tâm bồ-đề nghìn mắt

Khai sáng một ngôi chùa

 

Thầy biệt đâu không rõ

Bóng tịch bao năm tàn

Hương thấm vào hoa đá

Hạt mầm nẩy già-lam

 

Thầy xa rời cõi mộng

Thiền trượng chống đất trời

Đức chở che lồng lộng

Hạnh truyền soi nơi nơi...

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41728)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.