Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

13/10/202415:51(Xem: 6166)
Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

tho vinh huu (2)

Liên khúc bụi đường trầm thăng

 

 

Trầm luân mơ giấc dị thường

Đi hoang một thuở tà dương quên về

Phù trầm mương đá bờ kênh

Khát khao mạch suối trên ghềnh chiêm bao

Trùng khơi muối mặn gọi nhau

Đồng khô ruộng phước nhuốm màu sân si

Đò ngang tấp bến đoạ đày

Ngắt chùm hoa dại đứt tay bẽ bàng

Tồn sinh nhịp thở cũ càng

Bờ lau đáy mắt trăng ngàn tình treo

Đàn thùng réo rắt cô liêu

Phím cung trôi dạt hoa bèo sắc hương

Quen rồi cảnh giới hoang lương

Hư vô vẫn mộng

Đau thương trụt trồi

Bước chân chõi nhịp không lời

Thơ theo lạc vận phỉnh phờ áo cơm

Chim chiều ríu rít hoàng hôn

Rừng thiêng hợp tấu tiếng hồn vãng lai

Biến thiên mộng thực đêm dài

Chùa quê chuông gọi

Gót chai đá mềm

Hôm qua nắng đã soi thềm

Ngày mai khấp bút hương nguyền lên non

Mây còn nặng trĩu tình ân

Vòm cao vần vũ rơi vần phàm phu

Lơ ngơ đại lộ mịt mù

Đuốc nhà leo lét

Đèn sư rạng ngời

Một lần buông thả buông lơi

Lên đường

Sám hối

Nụ cười tẩm hương…

 

Tường rêu ôm ấp bụi đường

Niềm vui thiên cổ

Nỗi hờn lắt lay

Bềnh bồng thẳng tắp đường mây

Cỏ cây mộng mị đã đầy phấn son

 

Bụi đường

tung tẩy thời gian

Xoa thương vết rạn bóng tàn trăng khuya

Phù du rơi rụng thềm hè

Từ đường tĩnh mặc lặng nghe thở dài

Cuộc chơi gieo gặt sóng soài

Xôn xao cuộc lữ gót hoài trở xoay

 

Bụi đường

rơi rớt kẽ tay

Lăng xăng ngược gió loay hoay ngược nguồn

Tuổi thơ ảo ảnh chập chờn

Bên song cửa đón gió vờn bướm xinh

Phương trời đọng đó bình minh

Bút cùn tay yếu khắc kinh vách nhà

Sân xưa gạch đỏ yên hoà

Bao mùa hoa rụng đã già hoa tươi

 

Bụi đường

gõ nhịp đưa nôi

Ráng hồng mục tử còn ngồi ngắm trâu

Bến bờ chập choạng mộng du

Đồi cao tỉnh thức hát ru phong trần

 

Triều dâng núi lở sông tràn

Bên triền đá bụi hai hàng lệ tuôn

 

Bụi đường

đặc quánh tang thương

Thu hình nhuộm nắng ấm vườn tịch liêu

Gió đưa cát bụi chín chiều

Tường rêu ôm ấp liêu xiêu bụi đường.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2014(Xem: 16279)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19180)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 19002)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 13029)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 18178)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14912)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 15157)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16452)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 16947)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 13162)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình