Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

13/10/202415:51(Xem: 6246)
Liên khúc bụi đường trầm thăng (thơ)

tho vinh huu (2)

Liên khúc bụi đường trầm thăng

 

 

Trầm luân mơ giấc dị thường

Đi hoang một thuở tà dương quên về

Phù trầm mương đá bờ kênh

Khát khao mạch suối trên ghềnh chiêm bao

Trùng khơi muối mặn gọi nhau

Đồng khô ruộng phước nhuốm màu sân si

Đò ngang tấp bến đoạ đày

Ngắt chùm hoa dại đứt tay bẽ bàng

Tồn sinh nhịp thở cũ càng

Bờ lau đáy mắt trăng ngàn tình treo

Đàn thùng réo rắt cô liêu

Phím cung trôi dạt hoa bèo sắc hương

Quen rồi cảnh giới hoang lương

Hư vô vẫn mộng

Đau thương trụt trồi

Bước chân chõi nhịp không lời

Thơ theo lạc vận phỉnh phờ áo cơm

Chim chiều ríu rít hoàng hôn

Rừng thiêng hợp tấu tiếng hồn vãng lai

Biến thiên mộng thực đêm dài

Chùa quê chuông gọi

Gót chai đá mềm

Hôm qua nắng đã soi thềm

Ngày mai khấp bút hương nguyền lên non

Mây còn nặng trĩu tình ân

Vòm cao vần vũ rơi vần phàm phu

Lơ ngơ đại lộ mịt mù

Đuốc nhà leo lét

Đèn sư rạng ngời

Một lần buông thả buông lơi

Lên đường

Sám hối

Nụ cười tẩm hương…

 

Tường rêu ôm ấp bụi đường

Niềm vui thiên cổ

Nỗi hờn lắt lay

Bềnh bồng thẳng tắp đường mây

Cỏ cây mộng mị đã đầy phấn son

 

Bụi đường

tung tẩy thời gian

Xoa thương vết rạn bóng tàn trăng khuya

Phù du rơi rụng thềm hè

Từ đường tĩnh mặc lặng nghe thở dài

Cuộc chơi gieo gặt sóng soài

Xôn xao cuộc lữ gót hoài trở xoay

 

Bụi đường

rơi rớt kẽ tay

Lăng xăng ngược gió loay hoay ngược nguồn

Tuổi thơ ảo ảnh chập chờn

Bên song cửa đón gió vờn bướm xinh

Phương trời đọng đó bình minh

Bút cùn tay yếu khắc kinh vách nhà

Sân xưa gạch đỏ yên hoà

Bao mùa hoa rụng đã già hoa tươi

 

Bụi đường

gõ nhịp đưa nôi

Ráng hồng mục tử còn ngồi ngắm trâu

Bến bờ chập choạng mộng du

Đồi cao tỉnh thức hát ru phong trần

 

Triều dâng núi lở sông tràn

Bên triền đá bụi hai hàng lệ tuôn

 

Bụi đường

đặc quánh tang thương

Thu hình nhuộm nắng ấm vườn tịch liêu

Gió đưa cát bụi chín chiều

Tường rêu ôm ấp liêu xiêu bụi đường.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/03/2018(Xem: 12990)
Thương ghét buồn vui mới nợ nần Say sưa tạo tác mãi dấn thân Đường xưa lối cũ không vương vấn ( Quê Hương Chơn Tánh ) Ái dục đắm đuối khiến thất thần !
14/03/2018(Xem: 14218)
Xuân về ấm trải cả tầng không, Sải rộng tình thâm giữa nắng hồng. Chữ hẹn thời xao còn lặng bóng, Niềm yêu thuở rộn vẫn êm dòng. Đời xuôi nghĩa tỏa càng mơ ngóng, Dáng não hồn se lại hỏi trông. Biết vậy duyên trần đang lỗ hổng, Bao mùa mãi đợi lắng tơ lòng.
14/03/2018(Xem: 9786)
1-Hương từ lan mọi nẻo, Nhật tuệ chiếu muôn phương. Thiền sàng Tăng tỉnh toạ, Phật điện trầm lan xông.
14/03/2018(Xem: 11355)
Nhận tin con báo về thăm Hân hoan phấn chấn Cha hăm hở chờ Tháng ngày sao chậm thế cơ ?! Ngỡ con gọi cửa ai ngờ tưởng thôi! Cha con xa cách lâu rồi Bệnh xong vừa khoẻ bồi hồi nhớ nhung Con facetime thấy hình dung Mà mong gặp mặt vui cùng bên Cha
14/03/2018(Xem: 13361)
Quê hương mưa nắng dậm trường Gánh gồng mẹ Việt trên đường nuôi con Bây chừ con đã lớn khôn Bỏ quên bà Mẹ lưng còm vai cong .
13/03/2018(Xem: 19692)
Hoá thân giữa chốn bụi hồng, Thênh thang một cõi, sắc không mùi thiền. Bắc Ninh nuôi hạt ươm niềm, Hạo nhiên đại khí, như nhiên thanh bần.
13/03/2018(Xem: 12847)
Tôi muốn sống ở tuổi đời còn lại Nương con thuyền Bát Nhã vượt bờ mê Bao bão to sóng gió cũng chẳng hề Lòng kham nhẫn không bao giờ lùi bước .
13/03/2018(Xem: 14519)
Bà Marcelle Paponneau và người chồng xưa có một hàng xén ở tỉnh nhỏ Montignac de Lauzun vùng Lot-et-Garonne bên Pháp. Ngoài công việc, bà viết rất nhiều chuyện ngắn và thơ. Năm nay bà đã được 93 tuổi. Sống độc thân từ trên 30 năm, lại bị khiếm thị phải dùng máy phóng to mới đọc được chữ, bà vẫn kiên trì đam mê sáng tác. Năm 2015 bà đã in đến quyển sách thứ 5. Văn thơ bà rất được hâm mộ, và bà đã được tặng tới trên 350 văn bằng và huy chương. Ý tưởng bài thơ dưới đây, với câu chữ giản dị, thật quen thuộc với Phật tử chúng ta. Bài này đã có nhiều bài phóng dịch. Ơ đây, Vi Tâm sẽ theo sát nguyên văn và đã để từng dòng song song nguyên văn và bài dịch để quí vị xem cho vui.
13/03/2018(Xem: 21517)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
13/03/2018(Xem: 11714)
Già tôi ngắm trong gương Thấy hiển hiện dzô thường Tóc tai đà bạc phết Da nhăn nhúm thê lương!