Quan Âm Lộ Thiên (thơ & nhạc)

28/09/202411:12(Xem: 7308)
Quan Âm Lộ Thiên (thơ & nhạc)

quan am-qd-4


QUÁN ÂM LỘ THIÊN



Quán Âm đứng giữa trời thanh
Tay bình tịnh thủy tay nhành liễu xanh
Nhìn đời qua ánh mắt lành
Bằng tâm Bồ Tát chúng sanh không rời.
Mẹ ơi! Đứng từ bao giờ
Người đời qua lại vui cười thản nhiên
Biết đâu rằng khí linh thiêng
Từ vô lượng kiếp hiện tiền nơi đây
Thái dương hồng ửng chân mây
Trăng ngà vằng vặc tinh anh sáng ngời
Bụi trần bám áo Mẹ dơ
Nhưng lòng Mẹ chẳng bợn nhơ chút nào
Cam lồ tẩy sạch trần lao
Mẹ cười tự tại ngàn sao nô đùa
Sen hồng, sen trắng bốn mùa
Đông qua Xuân lại, Hạ Thu lẽ thường
Tâm từ trải rộng tình thương
Giúp người hoạn nạn lỡ đường sẩy chân
Người ơi! Thành kính Quán Âm
Mẹ hiền muôn thuở trong tâm muôn loài.

Trí Lạc


***


quan am-qd

Ca khúc QUÁN ÂM LỘ THIÊN

Thơ: Trí Lạc
Nhạc: Nguyên Thông-Văn Giảng
Trình bày: Ca Sĩ Gia Huy



Quan Am Lo Thien-nhac van giang-tho tri lac
🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/09/2014(Xem: 19616)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 15736)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 16559)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 17351)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 18175)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 14998)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 24062)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
26/09/2014(Xem: 18889)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
26/09/2014(Xem: 18114)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không
25/09/2014(Xem: 14345)
Chiều buồn ngồi ngắm mây bay. Mây ơi, gió hỡi có hay được rằng, Cuộc đời là kiếp lằng nhằng. Quanh đi quẩn lại chỉ ngần ấy thôi.