Đeo mang (thơ)

05/09/202408:19(Xem: 4806)
Đeo mang (thơ)


kiep nguoi



ĐEO MANG




Kiếp người này ai chẳng đeo mang
Ghét thương tham ái lắm buộc ràng
Nút thắt ân tình luôn trói chặt
Tìm đâu cửa thoát đến bình an.

Đeo mang vì sở hữu thêm nhiều
Ham muốn khiến lòng bị đốt thiêu
Theo đuổi tìm cầu vì sợ mất
Biết rằng tạo nghiệp cứ phải liều.

Gánh nặng đeo mang suốt cả đời
Không nỡ trao ai mất vốn lời
Rủi đánh rơi rồi ôm nuối tiếc
Nào hiểu tay không mãn cuộc chơi.

Gánh nặng gia đình bởi yêu thương
Đến khi thấy khổ mới đoạn trường
Nhớ yêu đã đủ thôi niệm Phật
Tìm phút yên bình bến thanh lương.

Làm trai gánh nặng với núi sông
Trên đầu chí cả nợ tang bồng
Thành danh nên phận cùng thiên hạ
Gây dựng nếp nhà nối gia phong.

Nữ nhi gánh nặng chuyện gia đình
Chăm sóc vẹn toàn đức hiếu sinh
Công dung ngôn hạnh là nền móng
Giữ gìn hạnh phúc nặng ân tình.

Xuất gia gánh nặng với nguyện thề
Thoát ly sinh tử vượt sông mê
Thấy chân diện mục tri kiến Phật
Xa rời tham ái, rõ đường quê.

Cớ chi nặng gánh mãi người ơi
Để xuống, thong dong suốt cả đời
Tay không rảo bước về nhà cũ
Khát thì uống nước, mệt nằm chơi.

Không nợ nần ai, bỏ gánh rồi
Đâu còn chất nặng chuyện kéo lôi
Giờ chỉ nhất tâm câu Phật hiệu
Đợi kỳ giải thoát nghiệp phai phôi.


Chiêu Đề (TĐB)
05/09/24

hoasen_10

ĐEO MANG

( Liên hoàn – Bát vĩ đồng âm )
 Kính cảm hoạ bài thơ ĐEO MANG của HT. Thích Đồng Bổn 


Ái dục luôn cầu ắt phải mang…
Tai ương khổ luỵ mãi thêm ràng
Đường đời cứ rứa nào đâu rạng
Phận kiếp trông hoài chẳng thể an
Hạnh phúc duyên trần nguyền chớ nản
Yên bình nẻo thế rõ đều ban
Bao thời nỏ động tuệ bừng quang
Đạo cả truyền khai lộng pháp tràng

*

Đạo cả truyền khai lộng pháp tràng
Ân điền rộng khắp chốn dương gian
Suy cùng tánh lặng do năng gạn
Hiểu thế tâm mê chớ mãi quàng
Kệ bảo bao thời yên để tán
Kinh thâm vạn lối khó mong bàn
Nương thiền lập hạnh chỉnh đời an
Xả hết lòng trong vén khổ màn…

SG, 05/09/2024
PT. Minh Đạo

hoasen1

TRI LY HÀNH XÃ ( Bài Hoạ )


Ái dục luôn chất chứa hành trang
Làm sao không nặng gánh khổ nàn
Cuộc đời cứ thế tròng ách nạn
Kiếp số đắm chìm chưa thể an
Chuyển mình hướng Phật tìm nẽo sáng
Tu tâm dưỡng tánh hạnh phúc ban
Luôn thời định tỉnh Tuệ ngời rạng
Phước lành được tắm gội Đạo Vàng

*

Phước lành được tắm gội Đạo Vàng
Hồng ân Phật tổ phả Trần gian
Chúng sanh sẵn đủ Tâm sáng lạng
Gạn đục khơi trong mãi ngày càng
Kệ Kinh sáng chiều luôn xưng tán
Thấm nhuần áo nghĩa cùng hoà chan
Đạo Tràng siêng tu tập thiền quán
Tri ly hành xã sống an nhàn!


Quảng An Houston, Tx USA

 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2015(Xem: 29730)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
06/10/2015(Xem: 23695)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
06/10/2015(Xem: 30278)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.
05/10/2015(Xem: 12795)
Lại thêm thu nửa trở về, Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn. Nhớ về quê mẹ cội nguồn, Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay, Nhón chân dạo bước vườn ngoài, Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm. Sắp từng chiếc lá gọi tên, Thì thầm tên lá theo miền thế gian. Cảnh thu dễ gợi u buồn, Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên. Nhắn lòng ta ráng tịnh yên, Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !
03/10/2015(Xem: 30182)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
02/10/2015(Xem: 20415)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
29/09/2015(Xem: 12445)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.
27/09/2015(Xem: 13769)
Nhìn lá rơi VÔ THƯỜNG luôn biến hoại Thân xác nầy cũng duyên hợp tử sanh Vũ trụ kia do tứ đại hợp thành Đâu còn mãi mà thâu gom chấp thủ !
23/09/2015(Xem: 11692)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua... Em quỳ thanh khiết ngọc ngà Nguyện xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân Chấp tay tuệ giác bừng tâm Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nh
23/09/2015(Xem: 12067)
Từ cao sơn dõi mắt nhìn Xuống non ra biển, một miền thùy dương Hồng trần mãi nhịp bi thương Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh Lăng xăng đấu đá tranh giành Thất tình lục dục, trần căn dập dìu... Vui nhất thời chẳng bao nhiêu Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình