Đeo mang (thơ)

05/09/202408:19(Xem: 5948)
Đeo mang (thơ)


kiep nguoi



ĐEO MANG




Kiếp người này ai chẳng đeo mang
Ghét thương tham ái lắm buộc ràng
Nút thắt ân tình luôn trói chặt
Tìm đâu cửa thoát đến bình an.

Đeo mang vì sở hữu thêm nhiều
Ham muốn khiến lòng bị đốt thiêu
Theo đuổi tìm cầu vì sợ mất
Biết rằng tạo nghiệp cứ phải liều.

Gánh nặng đeo mang suốt cả đời
Không nỡ trao ai mất vốn lời
Rủi đánh rơi rồi ôm nuối tiếc
Nào hiểu tay không mãn cuộc chơi.

Gánh nặng gia đình bởi yêu thương
Đến khi thấy khổ mới đoạn trường
Nhớ yêu đã đủ thôi niệm Phật
Tìm phút yên bình bến thanh lương.

Làm trai gánh nặng với núi sông
Trên đầu chí cả nợ tang bồng
Thành danh nên phận cùng thiên hạ
Gây dựng nếp nhà nối gia phong.

Nữ nhi gánh nặng chuyện gia đình
Chăm sóc vẹn toàn đức hiếu sinh
Công dung ngôn hạnh là nền móng
Giữ gìn hạnh phúc nặng ân tình.

Xuất gia gánh nặng với nguyện thề
Thoát ly sinh tử vượt sông mê
Thấy chân diện mục tri kiến Phật
Xa rời tham ái, rõ đường quê.

Cớ chi nặng gánh mãi người ơi
Để xuống, thong dong suốt cả đời
Tay không rảo bước về nhà cũ
Khát thì uống nước, mệt nằm chơi.

Không nợ nần ai, bỏ gánh rồi
Đâu còn chất nặng chuyện kéo lôi
Giờ chỉ nhất tâm câu Phật hiệu
Đợi kỳ giải thoát nghiệp phai phôi.


Chiêu Đề (TĐB)
05/09/24

hoasen_10

ĐEO MANG

( Liên hoàn – Bát vĩ đồng âm )
 Kính cảm hoạ bài thơ ĐEO MANG của HT. Thích Đồng Bổn 


Ái dục luôn cầu ắt phải mang…
Tai ương khổ luỵ mãi thêm ràng
Đường đời cứ rứa nào đâu rạng
Phận kiếp trông hoài chẳng thể an
Hạnh phúc duyên trần nguyền chớ nản
Yên bình nẻo thế rõ đều ban
Bao thời nỏ động tuệ bừng quang
Đạo cả truyền khai lộng pháp tràng

*

Đạo cả truyền khai lộng pháp tràng
Ân điền rộng khắp chốn dương gian
Suy cùng tánh lặng do năng gạn
Hiểu thế tâm mê chớ mãi quàng
Kệ bảo bao thời yên để tán
Kinh thâm vạn lối khó mong bàn
Nương thiền lập hạnh chỉnh đời an
Xả hết lòng trong vén khổ màn…

SG, 05/09/2024
PT. Minh Đạo

hoasen1

TRI LY HÀNH XÃ ( Bài Hoạ )


Ái dục luôn chất chứa hành trang
Làm sao không nặng gánh khổ nàn
Cuộc đời cứ thế tròng ách nạn
Kiếp số đắm chìm chưa thể an
Chuyển mình hướng Phật tìm nẽo sáng
Tu tâm dưỡng tánh hạnh phúc ban
Luôn thời định tỉnh Tuệ ngời rạng
Phước lành được tắm gội Đạo Vàng

*

Phước lành được tắm gội Đạo Vàng
Hồng ân Phật tổ phả Trần gian
Chúng sanh sẵn đủ Tâm sáng lạng
Gạn đục khơi trong mãi ngày càng
Kệ Kinh sáng chiều luôn xưng tán
Thấm nhuần áo nghĩa cùng hoà chan
Đạo Tràng siêng tu tập thiền quán
Tri ly hành xã sống an nhàn!


Quảng An Houston, Tx USA

 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/10/2017(Xem: 23218)
Truyện thơ: Hoàng Tử Khéo Nói và Con Thủy Quái, (thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi PRINCE GOODSPEAKER AND THE WATER DEMON của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson) , Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình. Thế rồi hoàng hậu hạ sinh Một trai kháu khỉnh đẹp xinh vô cùng Nhà vua sung sướng vui mừng Nghĩ suy chọn lựa tìm đường đặt tên Mong cho con lúc lớn lên Vẻ vang ngôi vị, êm đềm tương lai Vua bèn đặt tên con trai Hoàng tử Khéo Nói, nhiều tài mai sau.
14/10/2017(Xem: 11461)
Mộng Làm Phật (thơ) Thích Minh Hội, Sống ngày từng phút vui tươi. Cũng như hoa nở khắp trời yêu thương. Về đêm tâm nguyện nhất thành, Lúc say yên giấc an lành chơn tâm. Mộng sâu Phật cảnh hiện rành. Oai nghi như Phật dần thành mai sau.
13/10/2017(Xem: 13079)
Xa vắng lâu nay trở lại nhà Nhìn lên di ảnh dạ xót xa Quỳ bên mộ mẹ, con thổn thức: Mẹ đã đi rồi, đi thật xa !…
12/10/2017(Xem: 20798)
Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.
12/10/2017(Xem: 11764)
Một Buổi Chiều Nhớ về một buổi chiều đến thăm Ôn Tuệ Sĩ. Sài Gòn chợt nắng gió hiu hiu Tôi đến thăm Ôn một buổi chiều Phố phường khói bụi người qua lại Xe cộ bên đường rộn tiếng kêu.
11/10/2017(Xem: 11479)
Ánh nguyệt lung linh rọi xuống hiên, Thênh thang rảo bước có chi phiền. Già lam huân tập khai tâm lớn, Tứ chúng tròn tu sáng bạn hiền. Niệm chánh soi cùng đâu luẩn quẩn, Lòng an chiếu khắp chẳng chao nghiêng. Như như gốc pháp nguyền qui hướng, Khua rã trầm luân tiến mãn viên.
09/10/2017(Xem: 12497)
(Chị Cả tôi, nhà thơ Thanh Nhung, http://newvietart.com/CONGHUYENTONNUNHATRANG.html, năm nay đã 76 tuổi, vì mắt kém phải tránh ra đường vào lúc tối trời, nên chị đã dành buổi sáng sớm về hầu thăm chúc thọ Mẹ trước các em, các cháu... ) Con về hôn Mẹ sớm mai Dòng trôi năm tháng trải dài yêu thương Chín bảy năm cõi vô thường Mẹ cười vui với tóc sương da mồi Tóc con cũng trắng bạc rồi Nhìn sau ngắm trước cuộc đời chiêm bao Mẹ còn ngàn ánh trăng sao Ấm ru ngâm tiếng ngọt ngào dịu êm Con hôn Mẹ, tỏ nỗi niềm Mênh mang hạnh phúc, bình yên lạ kỳ Hồng hoa hương tỏa nơi này Cùng hương của Mẹ ngát đầy nhân gian Con yêu quý Mẹ vô vàn Một câu chúc thọ đẫm trang giấy lòng Tay cầm tay giữa sắc không Mẹ cười âu yếm Con còn sống vui!
08/10/2017(Xem: 14113)
Ta buông bỏ rong chơi trong cõi tạm Có sá gì một hình bóng mỹ nhân Đêm về nhìn trăng sáng giữa trời trong Xem thế sự như mây ngàn gió bạt.
07/10/2017(Xem: 17377)
Ngày xưa có một bầy nai Nai đầu đàn quả là tài giỏi thay Một ngàn nai họp thành bầy Nhởn nhơ chung sống, vui vầy, rong chơi, Nai đầu đàn có hai trai Nai anh mảnh khảnh, thân người lại cao Mắt tinh anh sáng như sao Bộ lông óng mượt phô màu đỏ hung Trông nai đẹp đẽ vô cùng Có tên Nai Đẹp khắp vùng quanh đây. Nai em lông xám phủ đầy Cũng cao và lại cũng gầy như anh Nhưng kém cỏi, chẳng khôn lanh Có tên Nai Xám quả tình đúng thay.
07/10/2017(Xem: 17229)
Vị cao tăng đắc đạo rồi Tính ra thấm thoắt nửa đời xuất gia Tu nơi thiền viện phương xa Dứt tình quyến luyến quê nhà từ lâu, Nơi thanh tịnh, chốn thẳm sâu Nhà sư nghiên cứu đạo mầu chuyên tâm Giờ đây học vấn uyên thâm Lại thêm phẩm hạnh sáng ngần treo gương Bao nhiêu đệ tử bốn phương Tìm sư học đạo, xin nương cửa thiền.