Quên Hết (thơ)

30/08/202408:45(Xem: 5321)
Quên Hết (thơ)

Phat thich ca-qd

QUÊN HẾT



Quên hết mầu xanh đỏ tím vàng
Thấy mình về ngược thuở hồng hoang
Vượt lên vô sắc và vô trú
Ngoài cả thời gian lẫn không gian.

Quên hết tình si dẫu muộn màng
Đời ai chẳng hứng chịu trái ngang
Duyên đã không tròn đừng lỡ nhịp
Đường ai nấy bước kẻo dỡ dang.

Quên hết muộn phiền lỡ đeo mang
Năm dài tháng rộng mãi lang thang
Đi cho thương nhớ trôi quên lãng
Về đường xưa sầu úa ngỡ ngàng.

Quên hết đau buồn chuyện nhân sinh
Bao nhiêu thế thái với nhân tình
Chuông sớm mõ chiều tìm thanh thoát
Lần giỡ trang kinh thấy yên bình.

Quên hết niềm riêng giữ bên lòng
Sống đời vô trụ mái nhà chung
Đến đâu cũng nặng tình tăng lữ
Chẳng ở nơi đây, kia cũng không.

Quên hết tượng đài đã tôn thờ
Không vương hình bóng dẫu trong mơ
Nào có gì đâu ngay hiện tại
Họa may còn lại một tình thơ.

Quên hết tháng ngày xanh lướt qua
Tóc xanh sương muối điểm hoa cà
Tuổi tác không còn xanh mãi nữa
Rừng vẫn tươi xanh muôn sắc hoa.

Quên hết tuổi tên, nhớ mặt người
Trở về thơ bé thích rong chơi
Thành trẻ chăn trâu vô tư lự
Ngủ quên mơ thấy Bụt mĩm cười.

Quên hết điển kinh chất một bầu
Chữ nhiều giờ có ích gì đâu
Đọc không tiêu hóa thành mọt sách
Nếu chưa tỏ ngộ sống thêm rầu.

Chiêu Đề Thích Đồng Bổn, 25/08/24


phat A Di Da-qd


CỐ QUÊN


 Kính cảm hoạ bài QUÊN HÊT của HT. Thích Đồng Bổn 


Lắm chuyện trong đời hãy cố quên
Không say nỏ đắm xứng tâm bền
Duyên sinh chạy mãi… còn vô tướng…
Đạo chuyển nương hoài… vốn chẳng tên…
Vạn nỗi đừng vương dần tuệ lắng
Bao thời rõ niệm chớ lòng chênh
Dương trần chốn tạm âu là phước
Pháp kệ cầu xin vững móng nền…


SG, 25/08/2024
PT. Minh Đạo



quan am-qd-1

NHỚ HOÀ QUÊN 
(bài họa)

Trong đời lắm chuyện nhớ hoà quên
Cử thả tự nhiên tâm vững nền
Duyên sinh duyên diệt nào đâu tướng!
Nương Đạo chuyển hoài thoát chông chênh
Phan duyên vướng mắc sao tuệ lắng?
Định tỉnh thì giác niệm lâu bền
Trần gian chốn tạm là duyên phước
Thấm nhuần Kinh Phật hướng đường lên!

Quảng An Houston, Tx, USA





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2015(Xem: 17867)
Bước đi, Từng bước nghẹn ngào Ngoái trông tay vẫy, lệ trào chia xa! Xứ người rực nắng Tháng Ba, Hồn tôi đê vỡ, Hồng-Hà-Tháng-Tư!
08/04/2015(Xem: 18158)
Có một người thất chí, leo lên một cây anh đào, chuẩn bị nhảy từ trên cao xuống để kết thúc cuộc đời mình. Ngay lúc anh ta quyết định nhảy xuống thì trường học gần đó tan học. Một nhóm học sinh chạy đến. Một bạn nhỏ hỏi:
06/04/2015(Xem: 28781)
Trong mọi khóa lễ, Chư tăng ni, Phật tử đều cầu xin: “Trú dạ lục thời an lành”. Tức ngày đêm hai mươi bốn tiếng an lành. Nhưng an lành là gì? Chiến tranh không phải an lành.
31/03/2015(Xem: 23642)
Đêm ngày 29/03/2015 tại Viện Âm nhạc quốc gia đã diễn ra chương trình Hát trong vườn xưa - Đêm thơ nhạc của Thầy Nhất Hạnh và các học trò. Một chương trình thật ý nghĩa và tạo nhiều cảm xúc được đồng tổ chức bởi Thái Hà Books, Life TV và VIM.
30/03/2015(Xem: 11918)
Nguyện đem tất cả chân tình Hiến dâng đời đạo nhân sinh cõi này Nguyện làm được việc gì hay Giúp cho nhân thế mỗi ngày tốt hơn Nguyện không ganh ghét oán hờn Giữ tâm kiên cố không sờn chí tu Nguyện hằng tinh tấn công phu
29/03/2015(Xem: 12957)
Giờ này cánh đồng cỏ cây hoa lá Ươm sắc hương theo gió nhẹ nhàng Quả đen tầm gửi bắt đầu thả bóng Chiều đổ xuống, nép mình dưới lá vàng
27/03/2015(Xem: 16896)
Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày. Thấy lạ, có người hỏi: - Tại sao ông vui tươi mãi như thế? Ông lão đáp: -Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. -Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai -Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba - Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn. - Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.
26/03/2015(Xem: 13164)
Lạy Mình Ghé tay sờ gốc Bồ Đề Con xin chút lực dội về trong Tâm Nguyện lòng vun xới quanh năm Hằng ngày bái lạy niệm "Nam Mô... Mình!"
25/03/2015(Xem: 21144)
Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên bên dòng sông Cửu Long giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, vốn từ bi, hiếu thảo, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
25/03/2015(Xem: 17297)
Thấy đời khổ quyết tìm đường cứu khổ Mặc dầu đang sống nhung lụa quyền uy Trong bốn mùa có cung điện theo tùy Với vợ đẹp con ngoan người hầu hạ