Vô thường (chùm thơ của Giáo Sư Nguyễn Khuê)

15/08/202409:53(Xem: 11597)
Vô thường (chùm thơ của Giáo Sư Nguyễn Khuê)

giao su nguyen khue

Người đưa đò 

1. Đưa đò

Nửa thế kỷ qua một chiếc đò

Việc đời sớm mặc kẻ đôi co

Bến sông đưa khách lòng thanh thản

Gác mái lâng lâng chắng chút lo.


2. Con đò

Đò là để qua sông
Lên bờ bỏ đò lại

Người qua sông đi mãi

Bến cũ chiến đò không.


3. Đò ngang

Một chiếc đò ngang mấy chục năm

Đôi bờ đưa khách vẫn âm thầm

Giờ đây ván nát đò tơi tả

Sào cắm sông trăng lặng lẽ nằm.


4. Giã từ bến sông

Ông lái đò suốt một đời chở khách

Trên sông đưa lớp lớp người qua

Chợt một hôm soi mình mặt nước

Thấy mái đầu đã tuyết sương .

Rồi một chiều từ giã bến sông

Bên bờ để lại chiếc thuyền không

Hoàng hôn tím ngát bên sông lạnh

Mây trắng trời cao thanh thản trộng...


5. Về đâu

Sẽ về Tịnh độ Di đà

Hay là vẫn chốn Ta Bà tái sinh?

Về đâu? - Duyên nghiệp minh minh

Luân hồi cõi thế lại xin đưa đò.


6. Từ Covid-19 đến biến chủng Delta

Nàng Covid mười chín
Biến chủng thành Delta
Covid kết người già
Delta thích lớp trẻ

Covid vốn thơ ngây
Phòng chống đã tất tả
Delta thêm dạn dày
Dập dịch càng vất vả

Dịch bùng phát khắp nơi
Chưa từng thấy trên đời
Ai gây ra kiếp nạn
Con người hay Ông Trời?

Thương cho kẻ khó nghèo 
Sống trong thời đại dịch
Cách ly và phong toả
Cuộc sống càng gieo neo.




7. Vô thường

Hoa tàn hoa lại nở
Triều xuống lại triều cường
Âm với dương đắp đổi
Đời là chuỗi vô thường

Sương mai đầu ngọn cỏ
Lấp lánh dưới vầng dương
Một thoáng sương tan biến
Chỉ vô thường là thường

Mây bay khắp bốn phương
Biển xanh cảnh tang thương
Sao dời và vật đổi
Chỉ vô thường là thường

Mọi vật đều như thế
Việc người chẳng khác chi
Có khi thành khi bại
Có lúc thịnh lúc suy.

Nguyễn Khuê


giao su nguyen khue-2

Hoài Niệm Ân
Kính họa chùm thơ của GS. Nguyễn Khuê, Thầy dạy Hán Văn của những năm xa xưa.
Kính niệm ân Thầy. Cầu Phật gia hộ cho GS luôn bình an khỏe mạnh.



Ông Giáo

Ông giáo thuở xưa dạy học trò
Nghiêm từ cẩn mật chẳng so đo
Đúng giờ đúng khắc lời sang sảng
Giảng giải câu từ chữ Hán cho.

Người Thầy

Người Thầy mẫu mực suốt bao năm
Đưa các trò qua bóng nhủ thầm
Kiến thức truyền trao không mệt nghỉ
Bảng đen phấn trắng trải tình thâm

Cõi Đạo
(Bát vĩ đồng âm)

Thuyền từ đưa tiễn khách phong trần
Vượt thoát sông mê thẳng giác ngàn
Cửa Phật thâm huyền yên bến lặng
Đèn thiền sáng tỏ tịnh sương giăng
Như nhiên hiển hiện khơi chơn tuệ
Tịch tĩnh phô bày mở diệu tâm
Nhật nguyệt trên không soi mấy độ
Tăng nhân trì niệm dưỡng lòng an…!

Quy Hướng Phật Đà

Một lòng quy hướng Phật Đà
Nguyền mong ra khỏi Ta Bà tử sinh
Đến đi tự tại phân minh
Về miền Tịnh Độ sen linh chín tầng..!


Tu Viện An Lạc, California, 15-08-2024
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền ( Kính họa)





giao su nguyen khue

ĐƯA ĐÒ
Kính cảm tác chùm thơ của Giáo Sư Nguyễn Khuê


Đưa đò một thuở khách sang sông
Gác mái sao nghe chạnh chút lòng…
Bến cũ người qua nay có ngóng?
Thuyền nhừ đáy thủng lúc còn trông!
Lao xao phận kiếp như đời hỗng!
Lẵng lặng trần duyên chẳng nghĩa hồng!
Ngẫm cả… thôi thì nhìn gió lộng…
Xa dần … cứ rứa vậy mà thông…

SG, 15/08/2024
PT. Minh Đạo





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 20588)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 15977)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 20916)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15176)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 15821)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 13920)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 12919)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 14736)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 13508)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15209)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”