Phát tâm “không phân biệt” (thơ)

02/08/202417:20(Xem: 9119)
Phát tâm “không phân biệt” (thơ)
phat thanh dao-10




Phát tâm “không phân biệt”.


Kính bạch Thầy, nhờ không phân biệt tông phái nào mà con có được những bài pháp thoại của Tịnh Độ, Đại thừa, Thiền Tông, Mật Tông tông để rồi nhận thấy mình quá hạnh phúc khi nhìn thấy những bậc hiền trí, đầy đạo đức quanh ta. Kính dâng Thầy bài thơ này.



Trước Chánh điện,

nguyên đời đời giữ tâm không phân biệt ! 

Không mừng vì tiếng khen, không giận vì tiếng chê 

Thời gian lâu xa bao lâu, miễn sớm biết chốn về 

Không hoàn tất kiếp này 

thì nguyện kiếp sau tiếp nối !



Sẽ im lặng tiến bước, dù đôi khi bị chi phối !

Nhưng may thay, trong cõi bụi trần…

 vẫn còn có ánh mắt nồng 

Mỉm cười tự nhủ : 

Hạnh nghiệp đã chuyển hoá dần, nên ai đó cảm thông 

Thì ra tâm thức, hoàn cảnh sống là động lực chính! 



Trước chánh điện khấn thầm  

“sự trung thực và cần cù nằm trong bản tính!”

Những phẩm hạnh tốt 

cố gắng trau dồi để tạo nhân duyên 

Nếu được làm người kiếp nào 

hết sức tu tập tinh chuyên 

Không để ảo giác về bản ngã luôn điều khiển !



Đặc biệt nguyện đừng vướng vào quan niệm tà kiến! 

Cho rằng thiện, ác đúng sai đều như nhau, 

Phải nhìn ra được 

căn cơ chúng sinh trình độ thấp, cao 

Không khởi tâm phán xét, 

mà chỉ thông cảm thấu hiểu ! 

Khi tâm không phân biệt, sẽ 

không  đoán mò hay chế diễu ! 

Mời xem lời thiền sư (1) 

“Nghĩa rốt ráo của Chánh Kiến là không phân biệt.”



Huệ Hương 



****************


(1) Trích đoạn trong Mặt hồ Tĩnh lặng của Thiền Sư Ajahn Chah 

Tỳ kheo Khánh-Hỷ chuyển dịch: “Nghĩa rốt ráo của Chánh Kiến là không phân biệt. Thấy mọi người như nhau, không tốt cũng không xấu, không thông minh cũng không ngu dốt.”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2010(Xem: 28997)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
19/09/2010(Xem: 22493)
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
19/09/2010(Xem: 16668)
Hơn nữa thế kỹ, nét mặt của Thầy Vẫn sáng tỏa, không một chút đổi thay Trong gian nan, giữ tâm hồn Bồ Tát! Mượn tiếng đàn gửi theo gió cùng mây.
18/09/2010(Xem: 18268)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say
18/09/2010(Xem: 17873)
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ
18/09/2010(Xem: 24543)
Thiền sư Quảng Nghiêm (1121 - 1191) người huyện Ðan Phượng, tỉnh Hà Tây. Ông tu ở chùa Thánh Ân thuộc huyện Siêu Loại (nay là Thuận Thành, Bắc Ninh).
16/09/2010(Xem: 13306)
Chị ơi nếu chị đã yêu Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương Ðã xa hẳn quãng đời hương Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù
16/09/2010(Xem: 16995)
Nhìn ra trăng nước vơi đầy, Nhìn đời một giấc mộng dài ngắn thôi! Đáy lòng vằng vặc gương soi, Thăng hoa nhân quả đón người thăng hoa!
13/09/2010(Xem: 21412)
Chuyển ngữ: Sư Ông Làng Mai Xướng kệ: Thầy Pháp Niệm Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe Tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm.
10/09/2010(Xem: 82484)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm