Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

25/07/202415:47(Xem: 5376)
Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

Vu-lan-004Vu-lan-005


VU LAN NHỚ MẸ

 
Mẹ tôi mất lúc tôi năm tuổi
Còn quá nhỏ để có hiểu biết
Mất mẹ là thiếu vắng vòng tay
Ôm ấp vỗ về dịu đắng cay.
 
Làm sao biết tình mẹ thương con
Bao la vĩ đại như thế nào?
Đời từ nay hụt hẫng trống trải
Ngậm ngùi nuốt lệ tiếc nhớ thương.
 
Đêm mẹ mất tôi ngủ ngay cửa
Đến khuya về hai bóng lớn nhỏ
Bước qua tôi đến trước quan tài
Quỳ lạy xong im lặng rời đi.
 
Trong tâm thức đó anh và em
Chết trẻ trước đây vì bệnh hiểm
Chưa siêu thoát nay về lạy mẹ
Tạ công ơn mang nặng dưỡng sanh.
 
Cầu người thân thoát khỏi tam đồ
Xa đường mê về với cõi lành
Gặp Phật pháp tu hành chánh đạo
Thênh thang những kiếp sống thanh cao.
 
Mẹ mất khiến đời tôi bất hạnh
Tuổi thơ là nắng cháy da trần
Là sợ hãi trốn chạy đòn roi
Bị người thân ruồng bỏ ngược đãi.
 
Giờ tôi biết khi tôi mất mẹ
Mất tuổi thơ mất cả hồn nhiên
Tháng ngày buồn tăm tối triền miên
Lạc lõng bơ vơ nằm co rút.
 
Mất mẹ là thiếu vắng tình thương
Chăn đắp cho con đêm giá lạnh
Quạt con mát nắng hè oi bức
Dỗ con ngủ ngọt ngào lời ru.
 
Mất mẹ sớm, đời không trọn vẹn
Chênh vênh nghiêng ngả giữa dòng đời
Không ai dạy bảo và khuyên nhủ
Con ơi sống tốt chớ sầu bi.
 
 
 
Có những niềm đau không nói được
Chén cơm đầy vẫn thấy còn vơi
Đường rất gần sao thấy xa vời
Bóng mù khơi chập chùng hư ảo.
 
Nay tuổi đời đã quá sáu mươi
Vẫn bồi hồi khi Vu Lan về
Một nén hương lòng kính dâng mẹ
Cầu cho đời mẹ được thong dong.
 
Mẹ ơi con cứ mãi hoài mong
Dù biết rằng đó chỉ hoài công
Được mẹ đắp chăn đêm giá lạnh
Quạt con mát nắng hè oi bức.
 
Chén cơm nguội cùng cá phèn kho
Mẹ đút cho con từng muỗng nhỏ
Mẹ cười, con cười, ôi hạnh phúc
Nghèo mà có mẹ, mẹ yêu ơi.
 
Con gắng tu hành lời Phật dạy
Có bao công đức xin hồi hướng
Pháp giới chúng sanh khắp mười phương
Mẹ con cùng hưởng, mẹ kính thương.
 
Trí Lạc
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/03/2014(Xem: 16411)
đám mây đi qua dòng sông tôi mất bóng và tôi vỡ ra dập dềnh trôi xác ma quá khứ tế bào óc tim tóe lên ánh lửa bập bùng bên này leo lét bên kia bít bùng thế giới đa tri đường ngược đường xiên
29/03/2014(Xem: 14717)
Đi tu chẳng phải trốn đời Đi tu cốt để chuyển dời tánh, tâm. Đi tu chẳng mộ tiếng tăm Đi tu chỉ để âm thầm Độ, Tha (*) Đi tu thức giấc Nam Kha Đi tu để thoát Ái hà mênh mông .
29/03/2014(Xem: 25362)
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
26/03/2014(Xem: 14911)
Sen kinh Phật Loài hoa tiết hạnh dị thường Đêm đêm giữ ngọc, gìn hương cho đời Trinh nguyên lay động đất trời Thơm câu kinh Phật, ngát lời ca dao.
26/03/2014(Xem: 16425)
Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm Con người trở nên lạnh nhạt Năm tháng trôi qua âm thầm Một ngày, một đời không khác.
26/03/2014(Xem: 18431)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17492)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 41576)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 16910)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 21976)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh