Khúc Nôi Tình Nhà (thơ)

21/06/202418:33(Xem: 9119)
Khúc Nôi Tình Nhà (thơ)



Vietnam


KHÚC NÔI TÌNH NHÀ

Cuối xuân, Phật Việt gặp “tai bay”
Quay quắt lòng buông tiếng thở dài
Cám cảnh tình nhà đau nỗi đạo
Xót xa quê mẹ lệ bi ai.

Thương quá Việt Nam đất nước tôi
Bốn nghìn năm văn hiến tinh khôi
Thiêng liêng Phật Giáo hồn dân tộc
Hai thế kỷ hơn rạng giống nòi.


Đạo-Đời son sắt chẳng rời nhau
Gốc rễ Lạc Hồng vẹn trước sau
Gìn giữ núi sông bờ cõi Việt
Thăng trầm chung bước vượt ba đào.

Bất ngờ “vạ gió” bão truyền thông
Ồ ạt bẫy giăng chốn cửa Không
Ru ngủ dân lành gây ảo giác
Thực hư hư thực rối bòng bong!

Dù rằng nhân hoạ cứ lăm lăm
Thinh lặng Tăng đoàn vẹn cõi tâm
Mặc kệ gió mưa mù mịt trút
Thiền môn vằng vặc ánh trăng rằm!

Đang mùa kiết hạ Tăng an cư
Thúc liễm thân tâm soi bóng Từ
Vững chãi bước qua thời pháp nạn
Giúp người mê muội sáng tâm tư.

Chuẩn bị sang năm Vesak về
Ô kìa! Phật đản khắp sơn khê
Quê hương-Đạo pháp ngời trang sử
Truyền thống Tổ tiên mối Đạo-Đời.

Đất khách chiều nay thở cái khì!
Này hoa hỷ xả, trái từ bi…
Nguyện người con Phật tâm kiên cố
Nguyện kẻ lạc lầm thấy lối đi.

San Jose, 19/6/2024
Tâm Chơn





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2010(Xem: 26142)
Nhất diệp biển chu hồ hải khách Tranh xuất vi hàng phong thích thích Vi mang tứ cố vãn triều sinh Giang thủy liên thiên nhất âu bạch
11/10/2010(Xem: 14835)
Một chút mây và một chút mưa Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa Buồn bay lên mấy hàng dây thép Mây trắng em còn phơi ban trưa
11/10/2010(Xem: 16591)
Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi Về chưa con sao vẫn thấy chưa về Con lại phải thêm một lần nói dối Chờ sang năm con hứa sẽ về quê
08/10/2010(Xem: 16175)
Còn nghe được tiếng ve sầu Còn yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng Quê người trên đỉnh Trường Sơn Cho ta gửi một nỗi hờn thiên thu.
07/10/2010(Xem: 18572)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 27565)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 14714)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 17216)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 18113)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 15295)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương