Vận Nước Đạo Nhà (thơ)

14/06/202408:26(Xem: 8157)
Vận Nước Đạo Nhà (thơ)

chua mot cot

VẬN NƯỚC ĐẠO NHÀ



Kìa hoa lá đượm ngát hương Phật đản
Mỗi lòng riêng còn bảng lảng sương mờ?
Nơi xứ người dỗi mưa nắng bâng quơ
Trông đất mẹ nghe thẫn thờ mấy đỗi!


Hỡi mây bay, bởi vì dâu nên nỗi?
Gió thoảng ơi, ai đưa lối dẫn đường?
Hai nghìn năm Đạo pháp và quê hương
Thời công nghệ bỗng “tứ phương thọ tiễn”!


Đọc lịch sử dẫu đau cùng dâu biển
Như xướt trầy đôi ba miếng ngoài da
Nay tự thân cám cảnh chuyện Đạo nhà
Chợt đòi đoạn niềm xót xa cố quận!

Chưa thỏng tay nên nẻo về lận đận
Chuyện thường tình mà vướng bận lao xao
Thấy Ta-Người khiến tấc dạ nao nao
Rồi vịn cớ nỗi cồn cào vận nước!

Thương Phật GIáo hiền lành, sao cũng được!
Thăng hay trầm vẫn cất bước thản nhiên
Giữa khen-chê, vinh-nhục góp an yên
Giúp bá tánh giữ mối giềng Quốc tuý.


Ôi, Phật Pháp trước sau nguyên giá trị
Dẫu tuỳ duyên vẫn chung thuỷ lời vàng
Chân lý chừ vượt không gian thời gian
Khổ-diệt khổ, mở khai đàng giải thoát.

Chút tự hào Đạo Phật luôn sống thật
“Hàng chính quy”, “chính hiệu” rất “nguyên xi”
Thế cho nên dễ bị nhái, copy
Bị giả mạo, ghét ganh, bị trà trộn.


Lẽ đương nhiên hưng long kề nguy khốn
Cớ sao tôi neo bề bộn tâm mình?
Mắc mớ gì ưa dòm ngó linh tinh
Để suýt ngã theo cái nhìn ảo giác!

Phật Việt ơi! Đạo giống nòi tươi mát
Sao thế nhân thích bắt nạt vậy cà?
Hay bởi mình nhiều lơ đễnh ba hoa
Thường ỷ lại Đạo ông bà muôn thuở?


Ngồi quán chiếu và lắng nghe hơi thở
Noi dấu xưa gương chư Tổ sáng ngời
Bất bạo động giữa điên đảo rối bời
Bi-Trí-Dũng cứu vớt người té trượt.

Pháp nạn ư? Ồ! Tiếng chuông tỉnh thức
Thử thách thôi, duyên tương tức thế thôi!
Vững niềm tin Phật Việt dân tộc tôi
Hết bĩ cực ắt tới hồi quang đãng.

Mùa hạ về, mỗi ngày đều Phật đản
Nếp thiền môn soi chiếu rạng đường về
Đem tâm thành nguyện người thoát chốn mê
Cùng bảo hộ duyên Đạo-Đời son sắt.

San Jose, mùa hạ 2024.
Thích Tâm Chơn




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/12/2010(Xem: 12120)
Mừng Y Vương Niệm Phật Đường (thơ)
18/12/2010(Xem: 18875)
Có một đoạn đời Hồ sen cạn nước Nắng táp cháy cây; Có một hư thời Gió chướng đen mây Sen tàn trụi lá... - Ta chung với sầu đau thiên hạ Thường dựa bên hồ Tâm sự với sen khô... Tưởng từ đây sen chết hồ khô
18/12/2010(Xem: 13137)
Ta trong điện ngọc cung vàng Nhìn theo dấu bước đạo tràng Người đi Rồng chầu voi phục uy nghi Cỏ rừng trải thảm, Thánh quỳ dâng hoa… Tay không níu chéo cà sa Tóc tơ (1) mười ngón tay ngà nâng niu Áo Đời (2) lưu dấu hương yêu Nguyền không dấy nghiệp làm xiêu Tâm Người,
18/12/2010(Xem: 13225)
Tòng đỉnh bóng trăng lên Trăng đùa giỡn bên thềm.
15/12/2010(Xem: 12691)
từ một thiên hà xa xôi tôi nguyện trở về trái đất, tha thiết với trần gian, như ngày xưa yêu cõi thiên đàng.
14/12/2010(Xem: 12537)
Bút thần xuất thế (thơ)
14/12/2010(Xem: 13442)
Loài hoa tiết hạnh dị thường đêm đêm giữ ngọc gìn hương cho đời trinh nguyên lay động đất trời thơm câu kinh Phật, ướp lời ca dao
14/12/2010(Xem: 12708)
Biến cố Mậu Thân (thơ)
14/12/2010(Xem: 11953)
Nắng vắt hiên đông, đá mỉm cười Chừ xuân năm mới ghé đây chơi Bộn bàng, chuyện cũ chôn hang hốc Tươi tắn, cành khô nẩy tượt chồi
14/12/2010(Xem: 12106)
Sinh lực Tăng Ni (thơ)