Vận Nước Đạo Nhà (thơ)

14/06/202408:26(Xem: 8439)
Vận Nước Đạo Nhà (thơ)

chua mot cot

VẬN NƯỚC ĐẠO NHÀ



Kìa hoa lá đượm ngát hương Phật đản
Mỗi lòng riêng còn bảng lảng sương mờ?
Nơi xứ người dỗi mưa nắng bâng quơ
Trông đất mẹ nghe thẫn thờ mấy đỗi!


Hỡi mây bay, bởi vì dâu nên nỗi?
Gió thoảng ơi, ai đưa lối dẫn đường?
Hai nghìn năm Đạo pháp và quê hương
Thời công nghệ bỗng “tứ phương thọ tiễn”!


Đọc lịch sử dẫu đau cùng dâu biển
Như xướt trầy đôi ba miếng ngoài da
Nay tự thân cám cảnh chuyện Đạo nhà
Chợt đòi đoạn niềm xót xa cố quận!

Chưa thỏng tay nên nẻo về lận đận
Chuyện thường tình mà vướng bận lao xao
Thấy Ta-Người khiến tấc dạ nao nao
Rồi vịn cớ nỗi cồn cào vận nước!

Thương Phật GIáo hiền lành, sao cũng được!
Thăng hay trầm vẫn cất bước thản nhiên
Giữa khen-chê, vinh-nhục góp an yên
Giúp bá tánh giữ mối giềng Quốc tuý.


Ôi, Phật Pháp trước sau nguyên giá trị
Dẫu tuỳ duyên vẫn chung thuỷ lời vàng
Chân lý chừ vượt không gian thời gian
Khổ-diệt khổ, mở khai đàng giải thoát.

Chút tự hào Đạo Phật luôn sống thật
“Hàng chính quy”, “chính hiệu” rất “nguyên xi”
Thế cho nên dễ bị nhái, copy
Bị giả mạo, ghét ganh, bị trà trộn.


Lẽ đương nhiên hưng long kề nguy khốn
Cớ sao tôi neo bề bộn tâm mình?
Mắc mớ gì ưa dòm ngó linh tinh
Để suýt ngã theo cái nhìn ảo giác!

Phật Việt ơi! Đạo giống nòi tươi mát
Sao thế nhân thích bắt nạt vậy cà?
Hay bởi mình nhiều lơ đễnh ba hoa
Thường ỷ lại Đạo ông bà muôn thuở?


Ngồi quán chiếu và lắng nghe hơi thở
Noi dấu xưa gương chư Tổ sáng ngời
Bất bạo động giữa điên đảo rối bời
Bi-Trí-Dũng cứu vớt người té trượt.

Pháp nạn ư? Ồ! Tiếng chuông tỉnh thức
Thử thách thôi, duyên tương tức thế thôi!
Vững niềm tin Phật Việt dân tộc tôi
Hết bĩ cực ắt tới hồi quang đãng.

Mùa hạ về, mỗi ngày đều Phật đản
Nếp thiền môn soi chiếu rạng đường về
Đem tâm thành nguyện người thoát chốn mê
Cùng bảo hộ duyên Đạo-Đời son sắt.

San Jose, mùa hạ 2024.
Thích Tâm Chơn




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/05/2015(Xem: 11939)
Ham lục trần càng mệt lục căn, Lòng thường phẳng lặng khỏe chi bằng, Chân Tâm giữ được là duyên phước, Ảo mộng cần chi có chất văn, Bóng rọi trong gương cũng bóng,
21/05/2015(Xem: 12314)
Tĩnh tâm. Lắng đọng. Im lìm. Đất trời chung một. Nổi chìm lá hương. Càn khôn tề tựu âm dương Nhấp môi. Tận hưởng. Tám phương tan hòa.
21/05/2015(Xem: 12379)
Ngọn lau vượt sóng chập chùng Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên Nhìn xuyên mạch đá tham thiền Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
18/05/2015(Xem: 15903)
Lòng từ bi kết hợp cùng trí tuệ Thương chúng sanh từ Đâu suất giáng trần Chốn Ta bà thị hiện tiếng chuông ngân Ngài thức tỉnh biết bao người giác ngộ
18/05/2015(Xem: 16315)
Trận động đất kinh hoàng tại Nepal Trận động đất lớn nhất trong lịch sử Một trong những trận động đất thứ dữ Đã tiếp diễn xảy ra trên trái đất này Bàn tay, rộng mở bàn tay Lòng vàng, rộng mở quý thay lòng vàng Một đồng cũng quý, xin ban Hai đồng cũng quý, cái ân cứu đời
16/05/2015(Xem: 18548)
Tích Quan Âm Diệu Thiện Lưu truyền ở nước ta Qua thể thơ lục bát Và các bài dân ca. Tích kể rằng, ngày trước, Đã lâu, từ rất lâu, Có một ông vua nọ
16/05/2015(Xem: 17492)
Trong các truyện cổ tích xưa, tôi nghĩ Truyện Quan Âm Thị Kính được nhiều người Biết và đọc, vì có nhiều triết lý Về nhân tình thế thái, chuyện muôn nơi. Sao thế nhỉ, sao cuộc đời cứ bắt Người đàn bà phải gánh chịu buồn đau
16/05/2015(Xem: 11303)
Con người vốn ngu dốt Nên rất dễ bị lừa. Nhưng khó mà thuyết phục Rằng họ đã bị lừa. Cũng chính vì ngu dốt, Họ thích sống bầy đàn. Vừa không phải suy nghĩ, Lại vừa được an toàn. Con người và con vật
16/05/2015(Xem: 12868)
Tại một quán ăn ở Thượng Hải, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non. Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rớt xuống, rơi xuống chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng tôi nhảy dựng lên, nộ khí xung lên, khuôn mặt trở nên sầm xuống. Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”
16/05/2015(Xem: 12548)
Trên bầu trời tăm tối, Chuyển động một vầng trăng. Giữa nhân gian u mê, Lóe sáng một tia hồng. Từng tim người đau khổ, Ngọn đuốc sáng soi đường.