Vận Nước Đạo Nhà (thơ)

14/06/202408:26(Xem: 10255)
Vận Nước Đạo Nhà (thơ)

chua mot cot

VẬN NƯỚC ĐẠO NHÀ



Kìa hoa lá đượm ngát hương Phật đản
Mỗi lòng riêng còn bảng lảng sương mờ?
Nơi xứ người dỗi mưa nắng bâng quơ
Trông đất mẹ nghe thẫn thờ mấy đỗi!


Hỡi mây bay, bởi vì dâu nên nỗi?
Gió thoảng ơi, ai đưa lối dẫn đường?
Hai nghìn năm Đạo pháp và quê hương
Thời công nghệ bỗng “tứ phương thọ tiễn”!


Đọc lịch sử dẫu đau cùng dâu biển
Như xướt trầy đôi ba miếng ngoài da
Nay tự thân cám cảnh chuyện Đạo nhà
Chợt đòi đoạn niềm xót xa cố quận!

Chưa thỏng tay nên nẻo về lận đận
Chuyện thường tình mà vướng bận lao xao
Thấy Ta-Người khiến tấc dạ nao nao
Rồi vịn cớ nỗi cồn cào vận nước!

Thương Phật GIáo hiền lành, sao cũng được!
Thăng hay trầm vẫn cất bước thản nhiên
Giữa khen-chê, vinh-nhục góp an yên
Giúp bá tánh giữ mối giềng Quốc tuý.


Ôi, Phật Pháp trước sau nguyên giá trị
Dẫu tuỳ duyên vẫn chung thuỷ lời vàng
Chân lý chừ vượt không gian thời gian
Khổ-diệt khổ, mở khai đàng giải thoát.

Chút tự hào Đạo Phật luôn sống thật
“Hàng chính quy”, “chính hiệu” rất “nguyên xi”
Thế cho nên dễ bị nhái, copy
Bị giả mạo, ghét ganh, bị trà trộn.


Lẽ đương nhiên hưng long kề nguy khốn
Cớ sao tôi neo bề bộn tâm mình?
Mắc mớ gì ưa dòm ngó linh tinh
Để suýt ngã theo cái nhìn ảo giác!

Phật Việt ơi! Đạo giống nòi tươi mát
Sao thế nhân thích bắt nạt vậy cà?
Hay bởi mình nhiều lơ đễnh ba hoa
Thường ỷ lại Đạo ông bà muôn thuở?


Ngồi quán chiếu và lắng nghe hơi thở
Noi dấu xưa gương chư Tổ sáng ngời
Bất bạo động giữa điên đảo rối bời
Bi-Trí-Dũng cứu vớt người té trượt.

Pháp nạn ư? Ồ! Tiếng chuông tỉnh thức
Thử thách thôi, duyên tương tức thế thôi!
Vững niềm tin Phật Việt dân tộc tôi
Hết bĩ cực ắt tới hồi quang đãng.

Mùa hạ về, mỗi ngày đều Phật đản
Nếp thiền môn soi chiếu rạng đường về
Đem tâm thành nguyện người thoát chốn mê
Cùng bảo hộ duyên Đạo-Đời son sắt.

San Jose, mùa hạ 2024.
Thích Tâm Chơn




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/06/2017(Xem: 14650)
Người trong nước ước ao qua Mỹ Kẻ ở Mỹ mong được về quê Quê hương nghèo lắm ai ơi ! Nhưng tình sâu đậm tràn trề biết bao .
10/06/2017(Xem: 26369)
Nữ thi sĩ Minh Đức Hoài Trinh vừa qua đời lúc 2 giờ 19 phút chiều Thứ Sáu, 9 Tháng Sáu, tại bệnh viện Huntington Valley Healthcare Center, Huntington Beach, hưởng thọ 87 tuổi, nhà văn Nguyễn Quang, phu quân của bà, xác nhận với nhật báo Người Việt.
10/06/2017(Xem: 14013)
Lá xanh mơn mởn chào đời Dòng xuôi tươi mát, tiếng cười trong veo Lá mềm mại những thương yêu Dòng thơ bay bổng rộn reo láy vần Lá non tình ý trong ngần Hồn nhiên gọi nắng giữa rừng cỗi xưa
10/06/2017(Xem: 14917)
Thời xưa và cả thời nay Số người mê tín, buồn thay, quá nhiều! Họ mê muội tin đủ điều Gặp cây cổ thụ họ đều van xin
10/06/2017(Xem: 13648)
Vợ chồng chàng Kế Sa La Kiếm ăn vất vả, cửa nhà khó khăn Nhưng vui sống cảnh thanh bần Hiền lành, chân thật, xa gần mến thương
09/06/2017(Xem: 15555)
Mỗi ngày Những con đường trong thành phố Nặng nề Chuyên chở bao nhiêu trọng tải xe, người Những tiếng ồn và khói bụi không vơi.
09/06/2017(Xem: 12740)
Sông mê bể ái sánh đôi dòng, Nghi hoặc ra vào cửa có không. Tham đắm trần gian nên lận đận, Tìm cầu đạo cả vẫn long đong.
09/06/2017(Xem: 15903)
Đến Hàm Tân vòng lên Sông Phan đó Qua dốc đồi là tới thiền viện đây Trúc Lâm Chánh Thiện nằm cô tịch Cuối rừng hoang rú dại khuất xa này
09/06/2017(Xem: 16410)
Hết cá rồi lại đến tôm Biết bao khốn khổ bao trùm quê hương Dân lành cực nhọc gió sương Một đêm mất trắng hết đường sanh nhai
08/06/2017(Xem: 26154)
Trúc Thiên là một khuôn mặt đặc biệt, nổi bật lên giữa bầu trời văn nghệ Miền Nam, trước năm 1975 tại Sài Gòn. Lấp lánh hào quang thiền học sáng ngời, long lanh ánh chớp thi ca rực rỡ trên những trang thơ văn súc tích, hay những bản dịch thuật, giới thiệu các tác phẩm thâm thúy, kỳ diệu của Bồ Đề Đạt Ma, Huyền Giác, Tuệ Trung Thượng Sỹ, Suzuki, Krishnamurti…