Quá khó một đề văn (thơ)

12/06/202408:45(Xem: 5999)
Quá khó một đề văn (thơ)


viet thu

QUÁ KHÓ MỘT ĐỀ VĂN

 

Hôm nay ngay giờ luận văn

Đề tài cô viết trên bảng

Tả chân dung kể tình thương

Người cha em thường yêu kính.

 

Bạn học an vui tươi tỉnh

Riêng con cắn bút đắn đo

Từ nhỏ chỉ sống với mẹ

Ôi quá khó một đề văn.

 

Bao lần con khóc tủi thân

Nép mình sau cây phượng vĩ

Ai cũng được cha đưa đón

Còn con cô lẻ đi về.

 

Mẹ kể cha bỏ nhà đi

Trước khi con khóc chào đời

Âm thầm một lời không nói

Bàng hoàng lệ mẹ ướt mi.

 

Mẹ thay cha nuôi con lớn

Dạy con hiếu đạo làm người

Khuyên bảo chớ nên giận cha

Hình hài nhờ người mới có.

 

Dù cha phụ bạc phũ phàng

Nỡ quên tình nghĩa phu thê

Mẹ vẫn sắt son chung thủy

Thương con trông đợi chồng về.

 

Nhiều đêm giật mình thức giấc

Bóng mẹ xiêu xiêu trên vách

Con biết mẹ đang nhớ cha

Tình yêu xôn xao trong dạ.
 

Cuối cùng con cũng viết xong

Nói lên nỗi niềm ước mong

Bài văn vỏn vẹn sáu chữ

Thiết tha trùng phùng cùng cha.

 

Trí Lạc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/08/2024(Xem: 9362)
Xin đa tạ tất cả …khi tìm được con đường đã chọn! Nhất là những điều bình dị trong cuộc sống, giúp thư thái an nhiên Hiểu rõ bản thân hơn trong khoảng khắc tịnh yên Liều thuốc tốt cho Tâm khi sử dụng đúng thời đúng lúc!
28/08/2024(Xem: 6758)
Tôi không viết nữa những vần thơ sầu muộn Vì cuộc đời không chỉ có thương đau Cây vẫn thẳng sau cơn giông bão Hoa vẫn nở dù mưa gió phũ phàng Cuối tận cùng tuyệt vọng là tin yêu sáng lạn Giữa muôn trùng nghiệt ngã có một góc bình an
28/08/2024(Xem: 6050)
"Phật pháp thật nhiệm mầu Con cúi đầu đảnh lễ Giấc mơ đã hiện về Thầy quét đi bệnh tật Thân, tâm con an vui Cũng nhờ bác sĩ giỏi Đã hết tâm chữa trị Cùng tất cả y tá Và người thương gần xa Chí tâm thành cầu nguyện
28/08/2024(Xem: 14482)
Đạo Phật giáo là nơi cứu khổ Độ chúng-sanh không bỏ một ai Lòng thương yêu khắp nhân-loài Không hề muốn thấy một ai khổ trần Đường chơn-chánh trên hơn tất cả Nẻo nhiệm-mầu chẳng có chi bì Muốn người rõ tánh từ-bi Cho nên Phật bảo con đi khuyên đời
24/08/2024(Xem: 6095)
Chính bản thân bạn, sáng tạo bước đầu của sự thay đổi Bằng sự nỗ lực, dũng cảm, phấn đấu, kiên trì Tự tiến dần trên con đường cứu thoát diệu kỳ Nghiệp ai người đó lãnh, không ai có thể giải giùm được!
23/08/2024(Xem: 9395)
Núi rừng xưa ảm đạm Nương rẫy khóc nhọc nhằn Đời vô minh sầu thảm Thoát sao được bần hàn? Rồi trời quang mây tạnh Cây cỏ réo trăm hoa Lửa hồng xua hoang lạnh Ấm vùng sâu chốn xa
21/08/2024(Xem: 14990)
Thơ Chuyển Ngữ - Khu vườn của Mẹ tôi - My Mother's garden
17/08/2024(Xem: 12314)
Gió lộng mưa giăng tháng Bảy về, Xa rồi bóng Mẹ… những ngày thê. Âm thầm sinh dưỡng như trời bể Lặng lẽ chan hòa tựa thủy khê. Chịu thiệt nuôi con nào lúc kể, Sống hiền với xóm chẳng đường chê. Nhà không Người, vắng tìm đâu dễ, Nhận cả ân thâm, hiếu nghĩa kề.
16/08/2024(Xem: 12433)
Phiền não tụ hội thành năng lực tạo khổ đau. Đây chính là nguồn gốc các nỗi đau đời người. Khi nhận thức bản chất của khổ rõ ràng rồi, Ta mới có thể đoạn tận lần hồi sầu đau. *** Nguyên nhân khổ, chính là THAM ÁI bám luôn. Không thỏa mãn dục lạc, tâm thường rứt ray. Vô minh: nguyên nhân sâu sắc cho điều này. Nên đối tượng lạc thú hàng ngày khó xa.
15/08/2024(Xem: 12089)
Hoa tàn hoa lại nở Triều xuống lại triều cường Âm với dương đắp đổi Đời là chuỗi vô thường Sương mai đầu ngọn cỏ Lấp lánh dưới vầng dương