Tìm về Tâm chân thật (thơ)

05/06/202406:54(Xem: 8821)
Tìm về Tâm chân thật (thơ)


ngoi thien 2

Tìm về Tâm chân thật! 


 

Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! 

Dù rằng lý trí đến đâu, 

vẫn trải qua cảm giác đau buồn 

Tuỳ căn cơ, người  thì vượt rất nhanh, 

nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn 

Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác

 được vỗ về, được thông cảm! 

 

Phải chăng chính “ sự kỳ vọng” làm mốc nền tảng! 

Nên bấu víu vào ai đó để được  thở than 

Hoặc khi tiếp xúc xã hội,

bị ảnh hường bởi hình mẫu chung quanh 

Tự huyễn hoặc bản thân, 

không thể tìm về Tâm chân thật! 

 

Tất cả mọi sự vật hiện hữu, 

trên cuộc đời này đều có hai mặt!

Đối nghịch nhau nhưng tồn tại trong nhau

Đừng mong  cầu được ghi nhận, 

và cứ thế bám rễ sâu ….

Sẽ trở nên tham ái, 

cố thủ giữ gìn khi đạt  điều như ý! 

 

Có biết đâu khi cái nhìn  không còn phân biệt, 

chỉ còn thương yêu và trân quý!

Cuộc đời không dài, chỉ cần gạt bỏ mọi bất an,

Chớ để rơi vào trạng thái thất vọng, tiêu tan 

Khi cứ mãi lay hoay đi tìm một “điểm tựa” 

 

“Hãy tự hiểu mình, quay vào bên trong “ nên tự hứa!  (1) 

Vì ai, người đều chứa khuynh hướng tiêu cực ẩn tàng 

Bạn ơi, trải nghiệm thực tế trong cuộc sống cách nhẹ nhàng 

Tâm chân thật không xuất hiện khi 

sự khen ngợi, tán thành với  mức độ không lành mạnh! 

Sẽ gây tổn hại nếu kiêu ngạo  hình thành ma mãnh!  (2) 

Tác động như con dao hai lưỡi, 

khi vượt qua tự tin giới hạn! (3) 

 

 Huệ Hương 


————————————————————-

 (1)Phương  châm sống của Triết gia cổ đại Hy Lạp, Socrate là “Hãy tự hiểu mình”. 

(2) Jorge Luis Borges từng nói: “Bất cứ cuộc đời nào, dù dài lâu hay phức tạp ra sao, thực chất chỉ bao gồm một khoảnh khắc duy nhất - khoảnh khắc khi con người cuối cùng hiểu được mình thực sự là ai”

(3) Sự tự tin thường dựa trên những thành công và bài học mà con người học được trong quá trình trưởng thành. Trong khi đó, sự kiêu ngạo dựa trên những thành tích, kiến thức và tư duy ở mức độ tuyệt vời và tự cao.

Nói một cách dễ hiểu hơn là trong khi tự tin chỉ thể hiện những giá trị, phẩm chất tốt đẹp, kỹ năng và thành tích của con người một cách tự nhiên và không làm ảnh hưởng đến sự tôn trọng của người khác. Thì sự kiêu ngạo đã vượt qua mức giới hạn của sự tự tin, khi mà người ta tôn trọng bản thân quá nhiều và đôi khi quá coi thường người khác.

 
*******


Im lặng & Tranh luận.

Đôi khi sự im lặng, 

còn có sức mạnh to lớn hơn cả lời nói!

Là chìa khoá giúp  thay đổi cuộc đời mình.

Là tiếng chuông chùa đã lặng, 

 mà tiếng ngân vang khuấy động tâm linh(1) 

Im lặng đúng Chánh pháp là im lặng sấm sét ! 

Trở về lời dạy Đức Phật, kinh đã ghi chép (2) 

Ngụ ngôn còn dạy 

“ Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy “ 

Vì lời nói biểu hiện  tiếng lòng, ký hiệu của tư duy 

Và bạn ơi, người vĩ đại,  thông minh 

cũng không miệt thị công kích! 

Tranh  luận điều gì 

chỉ tập trung sự việc mang đến điều hữu ích!  (3) 

“Người khôn nói ít, tĩnh lặng thuận tự nhiên”(4) 

Cũng như Khổng Tử đã dạy Nhan Uyên (5) 

Mời bạn cùng tôi …

“ Nhẫn là tu tâm, Im lặng là tu dưỡng 

Bao dung là trí tuệ, Buông bỏ là có được” 

Có phải nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ, 

chớ nói điều khó nghe ngang ngược ! 

Giữa thời đại hiện tại, nói nhiều thì lỗi nhiều 

Kín đáo chớ để sơ hở như lời La Bruyere (6) 

Giá trị Im lặng còn giúp 

lắng nghe, mở rộng phạm vi kiến thức! 

Nào cùng Hàn Mạc Tử, lặng im để thưởng thức !(7) 

 Huệ Hương 

—————————-%%%%%%%%%————————-

(1) Basho “ Chuông chùa đã lặng mà  tiếng ngân còn vang khắp đồi hoa “

(2) “Nếu con biết một chuyện có hại , không đúng sự thật, con đừng nói 

Nếu con biết một chuyện có ích, nhưng không đúng sự thật, con đừng nói 

Nếu con biết một chuyện có ích, đúng sự thật, nhưng hãy đợi đúng thời điểm, mới nói “ 

(3) Eleanor Roosevelt (Mỹ): "Người vĩ đại bàn luận về các ý tưởng, người bình thường bàn luận về các sự kiện, người nhỏ nhen bàn luận về con người".

(4) Lời Lão Tử 

(5) Khổng Tử một lần dạy cho đồ đệ Nhan Uyên “ Chơi với mọi người mà muốn suốt đời không lo sợ chỉ có một phương cách là “ BIẾT CHỌN LỜI RỒI MỚI NÓI“ 

Chớ  “Đa ngôn, đa quá “ ( nói nhiều thì lỗi càng nhiêu) 

(6) La Bruyere “ Hãy suy nghĩ kỹ những điều sắp nói, nhưng đừng nói tất cả điều ta nghĩ“ “ 

(7) “Hãy lặng thinh đi chớ nói nhiều 

Để nghe tiếng đáy nước  hò reo 

Để nghe tơ liễu rung theo gió 

Và để xem trời giảng nghĩa thương yêu”  

Hàn Mạc Tử 


*****




Cát bụi ven đường.


Mượn ý từ câu thơ của Vũ Hoàng Chương 

( Ta van cát bụi ven đường 

Dù thương , dù ghét đừng vương gót hài ) 



Đời người như hạt bụi bay theo gió cuốn. 

Có khi về với  lá,  đến đi theo khói sương 

Tùy cảnh giới nghiệp quả, luật vô thường 

Nào ai biết tương lai ngày mai ra sao được! 

Phật dạy “nếu được làm người thật là đại phước”

Đừng để một đời  chỉ ngủ say, đến lúc thiên thu !

Bao điều chưa tu tập, mới hay …

mãi mãi vẫn phàm phu!

Đừng quên nẻo thiện đang chờ

  khi mải mê tìm hoan lạc,! 

Hãy suy nghĩ bằng trái tim 

của người chuẩn bị sẵn sàng về bến giác ! 

Hãy học cách nhìn với con mắt người tu hành 

Hãy sống với niềm tin, 

chẳng lệ thuộc khen chê chung quanh 

Nhân quả bất tư nghì, 

nguyện không trầm luân mãi thân cát bụi ! 

Đừng thương, đừng ghét, đừng vì hư danh luồn cúi 

Đừng chê bai hay cười ai đâu biết ngày sau 

Một mai ra đi  nằm xuống như nhau

Trong thế giới giả tạm này, 

cần đặc biệt thận trọng về sự tự phụ! 

Một thử thách đòi hỏi cho mỗi ai xắn tay phục vụ! 

Lúa trổ đầy bông nặng hạt luôn cúi đầu, 

nên học cách khiêm nhu …..

Huệ Hương 






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2010(Xem: 14329)
Mười con nhạn trắng về tha Như Lai thường trụ trên tà áo xuân Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
08/09/2010(Xem: 14140)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
06/09/2010(Xem: 23556)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
06/09/2010(Xem: 18275)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 14287)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 18700)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 20861)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 19884)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 23152)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 17310)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang