Con đường ta đi (thơ của HT Thái Hòa)

21/05/202408:35(Xem: 7153)
Con đường ta đi (thơ của HT Thái Hòa)

ht thai hoa-33



CON ĐƯỜNG TA ĐI


Dẫu cho
đời có bể dâu,
trong ta vẫn cạn
nỗi sầu thế gian.


Dẫu cho
muôn sự ngổn ngang,
trong ta vẫn có
trăng ngàn để chơi.


Dẫu cho
cuộc lữ đầy vơi,
trong ta đã cạn
luân hồi phù sinh.


Dẫu cho
đời có vô tình,
thì ta vẫn tụng
tâm kinh không lời.


Dẫu sinh diệt,
vẫn thảnh thơi,
vì ta cạn mạch
luân hồi hôm nao.


Dẫu cho
đời có thế nào,
trong ta vẫn có
nẻo vào chân như.


Dẫu cho
đời cả sương mù,
tâm ta vẫn sáng giữa phù trần mê.


Dẫu cho
đời vỡ bờ đê,
trong ta vẫn có
đường về chân nguyên.


Đường xưa
rũ sạch bụi phiền,
đường nay rũ sạch
đôi miền có, không.


Trắng thơm
ta có tấm lòng
thương ai phiêu dạt
giữa dòng thế gian…


Thương ai
bỏ nửa thiên đàng
bỏ quên hạt ngọc
trong tàng kinh thơm…


Bỏ bình minh
giữa hoàng hôn,
bỏ linh hồn giữa
càn khôn diệu vời…


Thơ:
HT. Thích Thái Hòa




ht thai hoa-22


DƯƠNG TRẦN


Kính họa bài thơ của HT Thái Hòa



Dương trần ngắm cảnh nương dâu (Bãi bể nương dâu)
Vẫn lòng kiên định chẳng sầu thế gian


Dương trần vốn dĩ rộn ràng
Thì ta cũng vẫn trên đàng dạo chơi


Dương trần ngắm chuyện đầy vơi
Quay vòng lận đận luân hồi quần sinh


Dương trần rõ chuyện hữu tình
Nhưng ta mãi nguyện câu kinh tánh ngời


Dương trần như cuộc dạo chơi
Nhưng luôn khắc kỷ luân hồi xốn xao


Dương trần ta đã đi vào
Bao thời tinh tấn nguyện đào chân như


Dương trần chớ nghĩ mê mù
Trong bùn sen nỡ ao tù chẳng chê


Dương trần lắm nỗi tái tê
Nhưng ta cũng chẳng khen chê như nguyền


Dương trần chốn đọng ưu phiền
Nhưng ta gắng tạo phước điền tuệ thông


Dương trần tựa chiếc thuyền nong
Đều tay chống lái giữa dòng thế gian


Dương trần thảy nguyện chung đàng
Khuyên ai gắng học ngày càng tỏa thơm


Dương trần nào phủ hoàng hôn
Yên bình rạng giữa càn khôn diệu vời.


SG, 20/05/2024
PT. Minh Đạo 






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/05/2011(Xem: 14970)
Thân lưu lạc nơi đỉnh đồi xứ lạ Đôi tay gầy ngồi nhặt mảnh trăng rơi Mùi biển mặn kéo về ôm đỉnh núi Đêm nay rằm người có hay chăng!
02/05/2011(Xem: 18068)
Bài thơ này đã được tác giả xuất bản vào năm 1996 tại Nam Cali nằm trong tập thơ “Những Vần Thơ Vịnh Kiều” có 14 cách đọc khác nhau. Đến năm 2009 lại xuất bản lần nữa cũng tại Nam Cali, nằm trong tập thơ “Những Bài Thơ Độc Đáo”, có bổ túc thêm lên đến 20 cách đọc, và nhiều biến đổi thú vị khác. Bài thơ hân hạnh được nhiều diễn đàn điện tử trong và ngoài nước cho đăng, với nhiều lời khen tặng của độc giả khắp nơi. Tuy nhiên mỗi nơi đăng mỗi khác, số “các cách đọc” nhiều ít khác nhau, và những bài thơ biến đổi theo, cũng đăng không trọn vẹn.
30/04/2011(Xem: 13333)
Thế Tôn niêm hoa và một làn hương vĩnh cửu bay đi. Chỉ một Ca Diếp mỉm cười. Thế cũng đủ. Ðủ cho một làn hương trao. Ðủ cho Phật pháp ra đi và trở về.
23/04/2011(Xem: 14443)
Tôi thấy Phật ngự trong từng tia nắng Khi vườn tâm yên ắng những buồn lo Ai có biết Phật chưa từng đi vắng Vì u mê, đường đến Phật quanh co..
19/04/2011(Xem: 13701)
Tháng 12, Tháng 01 Năm 2011 Bão lụt tại Queen-sland Úc Đại Lợi Ngày 23 tháng 02 Động đất xảy ra tại Christ-church Tân Tây Lan
17/04/2011(Xem: 13094)
Có những cuộc đời con Sớm chiều đi về trong ngõ hẹp Trên miền đất nước quê hương Nơi nào tôi cũng thấy những em tôi Ngày tủi cực, lòng vui trong mộng đẹp Tháng năm xa xuôi ngược dấu chân đời.
16/04/2011(Xem: 15933)
Ngài đi đến khắp đó đây Học tu với các vị Thầy trứ danh Mặc dù Ngài đã tựu thành Đến chỗ cao nhất, sánh bằng Tôn Sư.
16/04/2011(Xem: 14941)
Vào đêm ấy, canh ba, giờ đã tới Bao nhiêu người đang ngon giấc mê man Tất Đạt Đa đang ưu tư chờ đợi...
16/04/2011(Xem: 16736)
Một ngày ấy, Hoa Vô Ưu bừng nở Niềm hân hoan khắp thế giới ba ngàn Có bảy đóa sen hồng nâng gót ngọc...
16/04/2011(Xem: 20593)
Có một vị Thánh nhân tên là Siddhartha đã thị hiện ra đời cách đây 2634 năm để tiếp nối hạnh nguyện cứu độ muôn loài vượt qua khổ ải sanh tử, đưa đến bờ Giác...