Con đường ta đi (thơ của HT Thái Hòa)

21/05/202408:35(Xem: 6667)
Con đường ta đi (thơ của HT Thái Hòa)

ht thai hoa-33



CON ĐƯỜNG TA ĐI


Dẫu cho
đời có bể dâu,
trong ta vẫn cạn
nỗi sầu thế gian.


Dẫu cho
muôn sự ngổn ngang,
trong ta vẫn có
trăng ngàn để chơi.


Dẫu cho
cuộc lữ đầy vơi,
trong ta đã cạn
luân hồi phù sinh.


Dẫu cho
đời có vô tình,
thì ta vẫn tụng
tâm kinh không lời.


Dẫu sinh diệt,
vẫn thảnh thơi,
vì ta cạn mạch
luân hồi hôm nao.


Dẫu cho
đời có thế nào,
trong ta vẫn có
nẻo vào chân như.


Dẫu cho
đời cả sương mù,
tâm ta vẫn sáng giữa phù trần mê.


Dẫu cho
đời vỡ bờ đê,
trong ta vẫn có
đường về chân nguyên.


Đường xưa
rũ sạch bụi phiền,
đường nay rũ sạch
đôi miền có, không.


Trắng thơm
ta có tấm lòng
thương ai phiêu dạt
giữa dòng thế gian…


Thương ai
bỏ nửa thiên đàng
bỏ quên hạt ngọc
trong tàng kinh thơm…


Bỏ bình minh
giữa hoàng hôn,
bỏ linh hồn giữa
càn khôn diệu vời…


Thơ:
HT. Thích Thái Hòa




ht thai hoa-22


DƯƠNG TRẦN


Kính họa bài thơ của HT Thái Hòa



Dương trần ngắm cảnh nương dâu (Bãi bể nương dâu)
Vẫn lòng kiên định chẳng sầu thế gian


Dương trần vốn dĩ rộn ràng
Thì ta cũng vẫn trên đàng dạo chơi


Dương trần ngắm chuyện đầy vơi
Quay vòng lận đận luân hồi quần sinh


Dương trần rõ chuyện hữu tình
Nhưng ta mãi nguyện câu kinh tánh ngời


Dương trần như cuộc dạo chơi
Nhưng luôn khắc kỷ luân hồi xốn xao


Dương trần ta đã đi vào
Bao thời tinh tấn nguyện đào chân như


Dương trần chớ nghĩ mê mù
Trong bùn sen nỡ ao tù chẳng chê


Dương trần lắm nỗi tái tê
Nhưng ta cũng chẳng khen chê như nguyền


Dương trần chốn đọng ưu phiền
Nhưng ta gắng tạo phước điền tuệ thông


Dương trần tựa chiếc thuyền nong
Đều tay chống lái giữa dòng thế gian


Dương trần thảy nguyện chung đàng
Khuyên ai gắng học ngày càng tỏa thơm


Dương trần nào phủ hoàng hôn
Yên bình rạng giữa càn khôn diệu vời.


SG, 20/05/2024
PT. Minh Đạo 






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/07/2019(Xem: 12415)
Trông hình bắt bóng, bóng mờ sương Sắc tướng nhân sinh huyễn mộng thường Hảo hớn râu mày mà ướt át Thuyền quyên yểu điệu lại căng cương
19/07/2019(Xem: 17003)
Người thường gặp gỡ trên đường Tương lân đồng bệnh văn chương nợ nần Phương trời đất nước đi thăm Trở về im bóng thì thầm với Thơ!
19/07/2019(Xem: 10908)
Sống cô tịch cần ...tầm nhìn sáng suốt, Là nghệ thuật.... tự kiềm chế bản thân . Dám làm dám nghĩ .....chấp nhận sai lầm Sức mạnh tiềm ẩn trỗi dậy ....tiếp sức !
19/07/2019(Xem: 11983)
Lão Tăng sưu tập Thiền-thi, cống hiến các bạn uống trà, ngâm nga, nghiệm thâm ý, trực ngộ diệu lý Bất sanh, bất diệt. Bổng nhiên bay vút không trung, cười vui ha hả, nhìn thấy cõi trần không không Vô tận…Tam-khổ, Bát-khổ biến thành Tịnh-độ. Tu, Tu nhiều, vui thú nhiều bạn nhỉ !
19/07/2019(Xem: 10295)
Bởi hay gậm nhấm buồn đau Nên sống.. âu sầu cô quạnh. Nhiều khi chẳng vẹn mong cầu Về sau.. lại là hữu hạnh.
13/07/2019(Xem: 10861)
THIỀN Mệt nhoài lăn giữa vô minh Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên Nương theo hít thở cùng Thiền Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.
12/07/2019(Xem: 10683)
Thuở xa xưa tại rừng già Có hai con vật rất là thân nhau Từ sáng sớm đến canh thâu Mãi luôn kề cận, có đâu xa lìa Sống bên tảng đá lớn kia Cây cao, bóng mát tỏa đi khắp vùng
12/07/2019(Xem: 12791)
Thưở xưa có một người ngu Đến thăm nhà bạn rất ư thân tình Chủ nhà vui đãi khách mình Bữa cơm đạm bạc, có canh ăn cùng Chàng chê canh lạt khó dùng Chủ bèn nêm chút muối trong canh này
07/07/2019(Xem: 12478)
CHỚP Lung linh sương đọng cỏ vàng Sớm mai nắng rực huy hoàng chớp mi Ưng vô sở trụ phút giây Tam thiên vỡ nát bụi bay uế trần.
04/07/2019(Xem: 15219)
Hai cha con của nhà kia Một hôm cùng rủ nhau đi ra đồng Núi rừng đồng ruộng mênh mông Chàng con vui chạy vào vùng rừng xanh Bỏ cha đứng lại một mình.