Đường quê (thơ)

18/05/202406:35(Xem: 6391)
Đường quê (thơ)
con duong

Đường quê



đường quê đi mãi về vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn:

hương lúa mùa thu, theo gió quyện

mang về sầu muộn khóc cô thôn.

gió mưa gội rửa lòng hoa gạo

trinh bạch hồn nhiên, giọt lệ buồn.

rơi rơi theo gió, buồn cô quạnh

hoa rụng âm thầm, hoa cô đơn…

đâu xa tiếng gọi trời xa vắng

một chuyến đò qua ngập lá vàng

dân quê đâu khúc thanh bình cũ

ut ức ngàn câu gợi khốc tàn;

nhà lá phất phơ xiêu cột đổ

một mùa trăng loạn, mấy cô đơn?

rưng rưng liếp gió mang trời lạnh

khói lửa nghìn thu khóc bạo tàn

pht phơ lau sậy đồng hoang vắng

kiếp số thơ ngây, phận tủi hờn

ai thấy đời tươi trên lá thắm

vườn cau xanh ngắt mộng quê hương?

hỡi ơi! bao kẻ còn luân lạc

chưa trở về nghe tiếng gọi đàn:

say trong ảo mộng phù hoa mãi

nức nở phiếm đời rơi tiếng than!

đường quê đi mãi trong vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn

mùa lúa năm nay đầy hứa hẹn

nước xanh nhuần thấm hạt muôn phương

rau khoai xanh tốt trên nương cũ

cờ bắp phất phơ tận cuối làng

cô gái đồng quê về lối xóm

tươi cười gánh cả một hoàng hôn

tình yêu non nước về trên lá

nhân loại mừng vui rộn nẻo đường

hoa lòng trời đất vô cùng nhỉ

mi một mùa xuân lại nhả hương!

Đây cũng là một bài làm vào khoảng 1950 – 1951. Theo tác giả, bài thơ này nằm trong tập Đường quê gồm cả thảy tám truyện ngắn chép tay. Tập truyện này Thầy trao cho một văn hữu ở Sài Gòn để xuất bản, ông ta đã làm mất.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2019(Xem: 19921)
Mấy ngày qua tin tức thật rùng rợn: Một giáo phái lạ giết người đổ đúc bê tông. A Di Đà Phật con xin chia sẻ bài thơ đến với Tăng Ni và Phật tử gần xa. Cơ duyên lớn một đời theo Phật Mong tu hành giữ trọn đức tin Chuyên tâm nổ lực chính mình Con đường giác ngộ hành trình là đây.
21/05/2019(Xem: 10233)
Phật Pháp chuyên tu đẹp cõi lòng Dứt trừ mê vọng ngộ Tánh Không Xuất nhập hoá duyên tuỳ phương tiện Chuyển hoá nhân sinh chốn bụi hồng
17/05/2019(Xem: 18293)
Thuở xưa có một ông vua Quý yêu công chúa mới vừa sinh ra Nên vua mong muốn thiết tha Con mình mau lớn để mà ngắm trông Vua bèn triệu đến hoàng cung Lương y một vị tiếng lừng khắp nơi
15/05/2019(Xem: 10411)
Mấy ngày nay người con Phật thật hoang mang về một bức hình: Một người ngồi ngang hàng với Đức Phật. Nhìn bức hình TT kính cảm tác bài thơ này để trình lên chư Tôn Đức Tăng Ni và Phật tử gần xa. Đấng Toàn Giác cả một đời cứu khổ Mỗi bước đi Ngài chuyển hoá tha nhân Trời và Người đều quy ngưỡng muôn phần Bậc Xuất Trần ngàn nhà qua một bát.
11/05/2019(Xem: 15532)
Cúi đầu đảnh lễ Phật Đản Sinh Cho con ghi dấu phút tư tình Ân thâm giáo pháp con nguyền thỉnh Trí Nhã luôn cầu sáng tỏa vinh.
11/05/2019(Xem: 9705)
Suy cho cùng! Kiếp đời mang phận nổi trôi Nên chi phiêu lãng mù khơi vạn trùng Không danh, không lợi, điên khùng Bữa no, bữa đói lạ lùng nghiệp duyên
10/05/2019(Xem: 10150)
Có đôi lúc ...thèm nghe lời chỉ dạy, Tự lúc nào ....biến thành đứa bé thơ . Cần chăm sóc..... nhiều nỗi sợ vu vơ, Đến ....rồi ...đi ...vì thiếu nhiều tu tập
08/05/2019(Xem: 11539)
Bôn ba khắp nẻo xa gần Dương Cai lãng tử dừng chân chốn này Thành người hầu cận tại đây Cho viên chức nọ ở ngay trong vùng.
08/05/2019(Xem: 10511)
Kính cảm ơn Thầy đã chia sẻ bức hình quá đẹp. Nhìn bức hình Thầy Nguyên Tạng và Thầy Tâm Ngoạn chụp trong lễ Phật Đản 2634 (2010) tại Chùa Bát Nhã, Miền Nam California, Hoa Kỳ. Con xin viết bài thơ này kính dâng lên hai Thầy nhân mùa Phật Đản 2643 (2019) Hình xưa đã chín năm qua Đạo tình muôn thuở chẳng xa chút nào Nụ cười thân thiết ngọt ngào Con đường hành đạo muôn màu còn đây Cả hai tâm nguyện tròn đầy
06/05/2019(Xem: 10801)
Quê hương mưa nắng hai mùa Có buồng cau chín có chùa quanh năm Có người quét lá âm thầm Dưới màn đêm xuống trăng rằm chiếu soi