Giấc mộng phù sinh (thơ)

25/04/202411:42(Xem: 6596)
Giấc mộng phù sinh (thơ)




phong canh dep




Giấc mộng phù sinh

   

 

Đời như giấc mộng phù sinh

Nửa chừng tỉnh giấc thấy mình đã xa

Một thời phiếm mộng phù hoa

Tàn cơn gió lạnh như là khói sương

Ngẫm nhìn một đoá liên hương

Trầm lao phủ lối tà dương ngược dòng

Hoa yên nhuộm áo nâu sòng

Đường xa tuyết lạnh vân phong cuối mùa

Rơi nhành trúc lặng vườn thưa

Ai đi giữa lối bông đùa tỉnh mê

Tiếng cười sáo lộng hả hê

Vượt dòng tăm tối tan bề đắng cay

Vạn trùng trăm nỗi lầm may

Về trong tỉnh thức như mây nhẹ bồng

Đoạn trừ tiêu ngã, sắc không

Thường sinh một cõi xuôi dòng giác an.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm

***




Melbourne city




Đừng buồn nhé!

 


Đừng buồn nhé, nở nụ cười mỗi sáng

Bỏ ngoài kia những tán thán khen chê

Bởi lời người như gió thổi sơn khê

Rồi cũng hóa những tàn hương tan vội

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có rối

Hãy bình tâm mở lối để tháo ra

Bỏ xuống đây những gánh nặng hằng hà

Rồi đứng dậy với tâm hồn nhẹ hẫng

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có đắng

Vị đắng kia rồi cũng sẽ tàn phai

Mỗi một ngày nắng sẽ đổi làm hai

Đừng giữ lại những nỗi lòng lạnh lẽo

 

Một đời người đã bao lần khô héo

Những buồn vui hoạn nạn lẫn hơn thua

Đẩy phàm phu trong tham oán dối lừa

Lòng vỡ vụn như sóng ngoài bờ cát

 

Sau đau đớn sẽ là ngày thanh thoát

Chiếc lá xanh tươi mát giữa suối nguồn

Một đời người qua mấy cuộc thảm thương

Mới chợt ước được về nơi tĩnh lặng

 

Người về nhé! ngồi đây và sưởi ấm

Một nhành mây và ngọn nắng cuối mùa

Đã qua rồi những vướng bận hơn thua

Người về dưới mái hiên Chùa thanh vắng

 

Đêm vỗ lại những giấc nồng lành lặn

Rải yêu thương và những hạt từ bi

Nghe chuông lặng, mở tâm hồn an ổn

Bỏ trầm luân và những chuyện tư nghì.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/02/2017(Xem: 13599)
Phật không cần ai cúi lạy xin - Cúng van cầu khấn vái linh đình- Mong cho tài lộc quyền cao chức - Mà chẳng hành trì quán niệm kinh .
07/02/2017(Xem: 21582)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
07/02/2017(Xem: 11433)
Đạo là con đường sáng Là sức mạnh nguồn tâm Phá tan màn u tối Vượt thoát mọi mê lầm .
05/02/2017(Xem: 14139)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm Vì chàng tính chẳng khó khăn Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng
04/02/2017(Xem: 12459)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 18948)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 13356)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 11469)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 11732)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 18173)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.