Vinh Danh Chiến Sĩ Trận Vong

13/04/202417:15(Xem: 9296)
Vinh Danh Chiến Sĩ Trận Vong
 
 
 nen huong tuong niem


Vinh Danh
Chiến Sĩ Trận Vong


 
Các anh là chiến sĩ oai hùng
Hiên ngang chiến đấu khắp mọi vùng
Chí cả sáng ngời như Nhật Nguyệt
Dâng hiến đời vì lợi ích chung.
Các anh là chiến sĩ tài hoa
Vạn tâm hồn là vạn tinh hoa
Sống hiên ngang trong thời ly loạn
Vì nước vì dân dạ sắt son.
Tuổi thanh xuân hiến tặng cho đời
Mộng công hầu chẳng chút vấn vương
Sơn lâm phong vũ rèn tâm chí
Nghiệp cả không ngoài giữ biên cương.
Lướt gió băng rừng anh chiến đấu
Thân run lạnh trong cơn mưa sầu
Lội suối vượt đồi anh lùng giặc
Cho bé thơ ngon giấc đêm thâu.
Khi tang thương sen hồng chỉ lối
Lúc khổ đau nhân đạo nương về
Dù nhọc nhằn hiểm nguy trôi nổi
Vẫn sống trọn tận nguồn đam mê.
Thư anh viết trữ tình lãng mạn
Chuyện tình yêu biển cả mênh mang
Là trăng mơ rừng xanh gió mát
Là mây trắng giữa trời thiên thanh.
Nhạc anh mượt mà trăm hoa nở
Bể rộng sông dài nối tiếp nhau
Chiến trường đẫm máu từng hơi thở
Tặng nhân gian nỗi nhớ niềm đau.
Thơ anh chan chứa niềm nhớ thương
Người em gái nhỏ nơi hậu phương
Bà mẹ già ngày đêm mong đợi
Mùa Xuân này con có về chơi?!!!
Mấy mùa xuân súng thấy tiếng pháo
Ngắm trăng sao mơ ước hòa bình
Trăng rừng mờ nhạt đời hư ảo
Ai còn ai mất hận chiến chinh.
 
Khăn tang trắng một dải quê hương
Tiễn đưa anh ngậm ngùi tiếc thương
Anh hỡi anh! Người anh lính chiến
Thịt gởi xương trao khắp mọi miền.
Anh nằm xuống cho người được sống
Khí anh hùng quyện hồn núi sông
Sử xanh được viết bằng huyết lệ
Vinh danh người chiến sĩ trận vong.
 
Trí Lạc



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/04/2013(Xem: 31722)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17586)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16561)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14358)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13483)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25428)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15423)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16009)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17173)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15603)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….