Tình Thương Quán Âm (thơ)

03/04/202416:56(Xem: 6084)
Tình Thương Quán Âm (thơ)


an vi bo tat quan am (2)

Tình Thương Quán Âm

 

Đêm qua mơ thấy Mẹ về

Hào quang sáng rực sơn khê

Dịu dàng vỗ về khuyên nhủ

Lệ vui tuôn chảy dầm dề.

 

Cam lồ Mẹ tắm tâm con

Vô lượng hỷ xả từ bi

Sạch tan bụi trần hệ lụy

Thoát rời phiền não tham si.

 

Lạy Mẹ hiền Quán Thế Âm

Diệu âm tiếng dội ngàn năm

Tạ ơn tình thương cao cả

Con nguyện đốt đuốc soi đường.

 

Hình hài một tấm sơ sinh

Nguyên vẹn ánh đạo quang minh

Thanh tâm này kim chỉ hướng

Tây phương là chốn con về.

 

Trí Lạc

 



an vi bo tat quan am (3)


BUỒN MÀ CHI

 

Buồn mà chi đời vốn dĩ đẹp

Chỉ là ta quên lãng mà thôi

Hoa vẫn nở khoe sắc bên đồi

Mây vẫn bay thênh thang tự tại

 

Trời vẫn xanh xanh niềm hy vọng

Như tình quê bát ngát ruộng đồng 

Như mục đồng lưng trâu thổi sáo

Như mắt mẹ lấp lánh trăng sao.

 

Buồn mà chi Đông tàn Xuân đến

Chồi non biếc mạch sống dâng tràn

Bé thơ nô đùa vô tư lự

Mai vàng tươi dưới nắng đong đưa.

 

Mẹ yêu thương ru con đêm trường

Con lớn khôn trong lời ca dao

Có từ ngàn xưa hồn dân tộc

Dòng lịch sử Đinh Lê Lý Trần.

 

Buồn mà chi cuộc sống vô thường

Tham ái là mầm mống đau thương

Vô mình nên trầm luân bể khổ

Chấp ngã khiến lạc lối quên đường.

 

Quyết tâm đoạn tuyệt với đau thương

Buông xuống lòng thôi hết vấn vương

Bạn đi rời xa miền quá khứ

Tôi về nương tựa tám con đường.

 

Trí Lạc



an vi bo tat quan am (5)

 



VÔ ĐỀ

 

Cuộc đời sắc sắc không không

Bể dâu còn lại tấm lòng từ bi

Cuộc đời hiệp hiệp ly ly

Bể dâu còn lại chuyến đi về nguồn

Cuộc đời nổi nổi trôi trôi

Bể dâu còn lại cái nôi đạo tràng

Cuộc đời bại bại vang vang

Bể dâu còn lại trăng vàng thảnh thơi

Cuộc đời đầy đầy vơi vơi

Bể dâu còn lại hương lời Phật lưu

Cuộc đời hỷ hỷ ưu ưu

Bể dâu còn lại tiếng sư tử gầm

Cuộc đời thăng thăng trầm trầm

Bể dâu còn lại diệu âm độ đời

Cuộc đời khóc khóc cười cười

Bể dâu còn lại dạo chơi hồng trần.

 

Trí Lạc

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/09/2014(Xem: 14980)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 15722)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16549)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 17165)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 13750)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 23149)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
26/09/2014(Xem: 17740)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
26/09/2014(Xem: 17029)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không
25/09/2014(Xem: 13419)
Chiều buồn ngồi ngắm mây bay. Mây ơi, gió hỡi có hay được rằng, Cuộc đời là kiếp lằng nhằng. Quanh đi quẩn lại chỉ ngần ấy thôi.
24/09/2014(Xem: 17122)
Xanh cây lá rừng cao trầm hùng vĩ Chập chùng lên ghềnh đá tảng đồi hoang Ẩn hiện triền non ven sườn dốc Thanh Lương Am thấp thoáng giữa sương ngàn