Cội Nguồn (thơ)

12/03/202409:41(Xem: 6034)
Cội Nguồn (thơ)

 
que huong


Cội Nguồn

 

Đây dòng sông thanh

Như tấm thảm xanh

Đưa người về cội

Ngày tháng yên lành.

 

Giọt sương tinh nguyên

Chân dung mẹ hiền

Ngọt ngào hương sữa

Mẫu tử tình thiêng.

 

Chim bay giữa trời

Hoài bão đầy vơi

Tấm lòng trinh bạch

Nhuốm bạc bụi đời.

 

Mây êm đềm trôi

Về miền xa xôi

Quê hương réo gọi

Rã rời hồn tôi.

 

Ai hát bên sông

Thương người đợi mong

Nửa đời hiu quạnh

Về đâu đêm Đông!?

 

Trí Lạc


chua mot cot

 

Nguồn Cội

 

Hạc bay về chốn thiên đường

Người ngồi tự tại bốn phương gió về

Hạc bay thôi hết đam mê

Chỉ còn nguồn cội con đê tre làng

Đồi hồng cát lượn ngút ngàn

Sông xanh lấp lánh muôn vàn ánh sao

Chú mục đồng kéo mo cau

Mình trâu ngất ngưởng diều cao giữa trời

Cô thôn nữ mỉm miệng cười

Chừng như tiếng sáo chơi vơi gợi mời

Áo bà ba cô khoe đời

Mặn mà chất phác rạng ngời tình quê

Anh nông phu bên bờ đê

Vững tay cuốc mạnh tràn trề sức trai

Mồ hôi đổ dưới nắng mai

Thấm vào mạch đất tương lai vun bồi

Mây trôi thơ thẩn trên đồi

Giọng hồ êm ái bồi hồi ngất ngây

Vài bô lão dưới bóng cây

Quanh bàn tiệc nhỏ vui vầy chuyện xưa

Một đời giãi nắng dầm mưa

Thức khuya dậy sớm đậu dưa bắp cà

Yêu thương nắng sớm chiều tà

Mái tranh vách đất tiếng gà canh ba

Khuyên con cháu sống thật thà

Đất cha phải quý ruộng nhà phải trông

Mai này lúa chín đầy đồng

Dưới trăng múa hát trời không phụ người

Trời người không thể tách rời

Cũng như nguồn cội với người bất phân.

 

Trí Lạc

 


vn map

Tôi Là Người Việt Nam

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam

Luân lưu dòng máu rồng tiên

Chào đời giữa binh lửa oan khiên

Lớn khôn nhờ lời ru mật đắng của mẹ hiền

Tâm dưỡng nuôi từ khí thiêng

Ung đúc hơn mấy ngàn năm văn hiến

Thương quê hương

Thương kiếp người giãi nắng dầm sương

Tuổi thanh xuân vàng theo chính chiến

Trơ trọi lạc lõng như chiếc lá bên đường

Mộng chinh nhân vỡ tan tành

Cơn hồng thủy, cờ màu đỏ giang sơn

Lưu lạc tha phương

Ôm nỗi sầu viễn xứ

Làm thân lãng tử bạc đầu xanh.

 

                      *

                     **

 

Tôi không phải là thi nhân

Cũng chẳng là nhà văn

Tôi chỉ là một kẻ cuồng si

Trong giây phút

Hoa lòng bừng nở tỏa hương với gió trăng

Nghe tiếng đàn trầm bổng mà nhớ thương

Nhìn mưa bay hắt hiu chạnh lòng khóc mẹ

Ngắm sông xanh hoài vọng cố hương

Một ngày

Lửa hạ rực cháy xương phủ trắng đường

Trong khoảnh khắc

Hồn rung rẩy

Huyết lệ tràn trang giấy.

 

                         *

                        **

 

Tôi chẳng phải là phù thủy

Có phép mầu biến hóa vạn năng

Tôi chỉ là một tên ngông cuồng ngổ ngáo

Tự ban cho mình một đặc quyền: nhận và tặng

Tôi nhận hết nhọc nhằn đau khổ

Cùng thiệt thòi thua lỗ

Ướp mật gia hương vị

Tặng lại cho đời những bông hoa kiều mỹ

Dị kỳ

Giữa vườn hoa muôn sắc muôn hương

Cho đời bớt bi thương.

 

                               *

                              **

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam.

 

Trí Lạc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/08/2010(Xem: 13782)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 13343)
Bảy tình (thơ)
16/07/2010(Xem: 25131)
Vừa qua, được đọc mấy bài thơ chữ Hán của thầy Tuệ Sĩ đăng trên tờ Khánh Anh ở Paris (10.1996) với lời giới thiệu của Huỳnh kim Quang, lòng tôi rất xúc động. Nghĩ đến thầy, nghĩ đến một tài năng của đất nước, một niềm tự hào của trí tuệ Việt Nam, một nhà Phật học uyên bác đang bị đầy đọa một cách phi pháp trong cảnh lao tù kể từ ngày 25.3.1984, lòng tôi trào dậy nỗi bất bình đối với những kẻ đang tay vứt "viên ngọc quý" của nước nhà (xin phép mượn từ này trong lời nhận xét của học giả Đào duy Anh, sau khi ông đã tiếp xúc với thầy tại Nha trang hồi năm 1976: "Thầy là viên ngọc quý của Phật giáo và của Việt Nam ") để chà đạp xuống bùn đen... Đọc đi đọc lại, tôi càng cảm thấy rõ thi tài của một nhà thơ hiếm thấy thời nay và đặc biệt là cảm nhận sâu sắc tâm đại từ, đại bi cao thượng, rộng lớn của một tăng sĩ với phong độ an nhiên tự tại, ung dung bất chấp cảnh lao tù khắc nghiệt... Đạo vị và thiền vị cô đọng trong thơ của thầy kết tinh lại thành những hòn ngọc báu của thơ ca.
28/06/2010(Xem: 52168)
Ba môn vô lậu học Giới Định Tuệ là con đường duy nhất đưa đến Niết bàn an lạc. Muốn đến Niết-bàn an lạc mà không theo con đường này thì chỉ loanh quanh trong vòng luân hồi ba cõi. Nhân Giới sinh Định, nhân Định phát Tuệ– ba môn học liên kết chặt chẽ vào nhau, nhờ vậy mới đủ sức diệt trừ tham ái, đẩy lùi vô minh, mở ra chân trời Giác ngộ. Nhưng Giới học mênh mông, Định học mêng mông, Tuệ học mênh mông; nếu không nắm được “Cương yếu” thì khó bề hiểu biết chu đáo, đúng đắn. Không hiểu biết đúng đắn thì không sinh tâm tịnh tín; không có tâm tịnh tín thì sẽ không có tịnh hạnh, như vậy, con đường giải thoát bị bế tắc. Như một người học hoài mà vẫn không hiểu, tu hoàí mà vẫn không cảm nhận được chút lợi ích an lạc nào.
19/05/2010(Xem: 16194)
Đừng tưởng cứ trọc là sư Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan Đừng tưởng có của đã sang Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây Đừng tưởng cứ uống là say Cứ chân là bước cứ tay là sờ Đừng tưởng cứ đợi là chờ Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần Đừng tưởng cứ mới là tân
16/05/2010(Xem: 11611)
Thầy từ phương xa đến đây, Chúng con hạnh ngộ xum vầy. Đêm nay chén trà thơm ngát, Nhấp cho tình Đạo dâng đầy. Mừng Thầy từ Úc tới thăm, Đêm nay trăng sáng ngày rằm. Thầy về từ tâm lan tỏa, Giữa mùa nắng đẹp tháng Năm
10/03/2010(Xem: 19289)
Qua sự nghiệp trước tác và dịch thuật của Hòa Thượng thì phần thơ chiếm một tỷ lệ quá ít đối với các phần dịch thuật và sáng tác khác nhất là về Luật và, còn ít hơnnữa đối với cả một đời Ngài đã bỏ ra phục vụ đạopháp và dân tộc, qua nhiều chức năng nhiệm vụ khác nhaunhất là giáo dục và văn hóa là chính của Ngài.
10/03/2010(Xem: 13850)
Ba La Mật, tiếng Phạn Là Pu-ra-mi-ta, Gồm có sáu pháp chính Của những người xuất gia. Ba La Mật có nghĩa Là vượt qua sông Mê. Một quá trình tu dưỡng Giúp phát tâm Bồ Đề. Đây là Bồ Tát đạo, Trước, giải thoát cho mình,
10/03/2010(Xem: 18622)
Tên Phật, theo tiếng Phạn, Là A-mi-tab-ha, Tức Vô Lượng Ánh Sáng, Tức Phật A Di Đà. Đức A Di Đà Phật Là vị Phật đầu tiên Trong vô số Đức Phật Được tôn làm người hiền. Ngài được thờ nhiều nhất Trong Ma-hay-a-na, Tức Đại Thừa, nhánh Phật Thịnh hành ở nước ta.
01/10/2007(Xem: 17399)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)