Rồi Đây Ai Cũng Đẹp

24/02/202411:21(Xem: 11277)
Rồi Đây Ai Cũng Đẹp


chu tieu

Rồi Đây Ai Cũng Đẹp


Bạn ơi,

Do sự tiến bộ vượt  bực của y khoa.

Ngành phẫu thuật như một bà tiên huyền diệu.

Biến người xấu thành người đẹp dễ dàng.

Mắt một mí biến thành hai mí.

Da ngăm ngăm biến thành da trắng nõn nà.

Lông mày chổi xể biến thành lông mày cong vút.

Môi trề biến thành vành môi hấp dẫn.

Cằm thô biến thành cằm chẻ.

Má bánh đúc biến thành má lúm đồng tiền.

Rồi mông bơm và ngực cũng bơm lên.

Tóc đen biến thành tóc hung hung đo đỏ.

Rồi mặc chiếc quần Jean rách nát ở đùi.

Cô nào cô nấy trông như tài tử ci-nê, người mẫu.

Cả đàn ông bảy mươi cũng đua nhau giải phẫu.

Giải phẫu rồi người quen cũng chẳng nhận ra.

Giống như một con người mới lạ.

Thế giới rồi đây sẽ chẳng còn ai xấu.

Giống như Tiên đang ở cõi trần.

Nhưng này bạn ơi,

Dù bạn có giải phẫu để trở thành người đẹp hay cho trẻ lại.

Nhưng nghiệp quả vẫn còn nguyên đó.

Chẳng có thần y, bác sĩ nào có thể chuyển Nghiệp cho ai.

Mắt một mí biến thành hai mí chẳng giúp bạn có cái nhìn Chánh Kiến.

Môi vều lên đâu giúp bạn nói lời Chánh Ngữ.

Dù tóc đen hay tóc đỏ thì Nghiệp vẫn theo đuôi.

Phật và chư Tổ dạy rằng chỉ có thể chuyển Nghiệp bằng Tâm và trí tuệ.

Tâm tốt thì nghiệp tốt.

Tâm lành thì nghiệp lành.

Sắc đẹp như nước sơn,

Chẳng thể biến gỗ tạp, gỗ dầu thành gỗ quý.

Bạn ơi,

Giải phẫu thẩm mỹ chỉ giúp bạn bớt tủi thân vì trời bắt xấu.

Hoặc hãnh diện vì tôi vẫn còn trẻ đẹp đây này.

Nhưng con người chẳng đẹp chỉ vì nhan sắc,

Mà còn vì đức hạnh.

Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.

Người ta sẽ vái lậy một bậc đạo sư,

Nhưng chẳng ai vái lậy một cô hoa hậu.

Đẹp mà không đức hạnh thì cũng như hoa dại ven đường.

Vậy thì tôi mời bạn hãy nghe cuộc đối thoại giữa một cô hoa hậu hoàn vũ và một vị sư ở Chùa Hương:

Khi sư đang ngồi thiền thì một cô gái bước vào, kiêu hãnh nói:

-Tôi là Hoa Hậu Hòan Vũ, thầy có thấy tôi đẹp không?

Sư nhẹ nhàng đáp:

-Cô chẳng có chi đẹp cả. Có cả ngàn vạn người còn đẹp hơn cô rất nhiều.

Nghe nói thế cô gái mở tròn đôi mắt, bực bội nói:

-Hoa hậu hòan vũ là người đẹp nhất trong những người đẹp của thế giới. Thầy nói thử xem những người đẹp hơn tôi như thế nào?

Sư đáp:

-Giữ gìn trang nghiêm giới hạnh là thân đẹp. Ăn ở hiền hòa, thủy chung là nết đẹp. Thấy người ta ngã mà nâng lên, đó là cử chỉ đẹp. Thấy người ta đói cho ăn, rách cho mặc, nghèo túng mà giúp đỡ, đó là tấm lòng đẹp. Phụng dưỡng cha mẹ già, chu cấp người cô quả cô độc, tôn quý các bậc hiền thánh, cúng dường chư tăng ni đó là tâm hồn đẹp. Thấy người ta lâm nguy, sợ hãi mà nói lời an ủi giúp đỡ, đó là ngôn ngữ đẹp. Không một tà niệm nảy sinh, đó là ý đẹp. Thấy người ta u tối, không hiểu biết mà khai mở trí tuệ, cho học hành chữ nghĩa, đó là trí tuệ đẹp. Phá vỡ màn vô minh, hướng dẫn chúng sinh vào con đường an vui, giải thóat, đó là cái đẹp tối thắng mà Trời Đế Thích phải trải hoa tán thán. Tất cả những cái đẹp này cần phải được phát bằng tuyên dương, ghi vào sử sách, lập bia ghi công, dựng tượng để chiêm ngưỡng. Còn cái đẹp của cô là cái đẹp của sự ham muốn, chiếm đọat, xoay vần trong vòng sinh tử luân hồi, ngầm chứa khổ đau, sớm nở tối tàn không có chi đáng tán dương cả. (Trích chuyện Một Vị Sư Ở Chùa Hương)

            Vậy thì bạn hãy tới một bậc đạo sư:

Nhờ cắt giùm cục u Tham-Sân-Si-Mạn-Nghi-Ác Kiến.

Nhờ thầy sửa dùm cái môi để tôi nói lời Chánh Ngữ.

Nhờ thầy giải phẫu con mắt để tôi có cái nhìn Chánh Kiến.

Và sửa luôn bộ óc để có hạnh Chánh Tư Duy.

Và sửa luôn cả thân hình để có cử chi trang nghiêm, đôn hậu.

Khi đó bạn sẽ trở thành một con người đức hạnh,

Một đóa hoa thơm ngát.

Được mọi người quý mến,

Dù bạn trẻ hay già, hay chẳng đẹp.

Bạn ơi,

Xin bạn nhớ cho,

Đức hạnh là nền tảng của nhan sắc.

Nó là vẻ đẹp tối thắng.

Không có gì trên đời này có thể thay thế được đức hạnh.

Các Đức Phật và chư vị Bồ Tát đều nghiêm sức thân mình bằng Đức Hạnh.

Thiện Quả Đào Văn Bình

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/10/2015(Xem: 32021)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
02/10/2015(Xem: 21454)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
29/09/2015(Xem: 16091)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.
27/09/2015(Xem: 16014)
Nhìn lá rơi VÔ THƯỜNG luôn biến hoại Thân xác nầy cũng duyên hợp tử sanh Vũ trụ kia do tứ đại hợp thành Đâu còn mãi mà thâu gom chấp thủ !
23/09/2015(Xem: 13371)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua... Em quỳ thanh khiết ngọc ngà Nguyện xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân Chấp tay tuệ giác bừng tâm Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nh
23/09/2015(Xem: 14265)
Từ cao sơn dõi mắt nhìn Xuống non ra biển, một miền thùy dương Hồng trần mãi nhịp bi thương Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh Lăng xăng đấu đá tranh giành Thất tình lục dục, trần căn dập dìu... Vui nhất thời chẳng bao nhiêu Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình
09/09/2015(Xem: 17051)
Bé nằm ngủ trên cát Êm ả như nôi hồng Xoải tay nghe gió hát Sóng vỗ bờ mênh mông …
08/09/2015(Xem: 13337)
Aylan ơi! Sao em nằm úp mặt? Hãy ngước lên! Trông kìa, rạt rào muôn ngọn sóng của trùng khơi! Aylan ơi! Ta muốn trông thấy dấu chân em bé xíu, Xinh xinh trên bãi cát phẳng lì. Trông kìa, sao trông giống dấu chân ta thuở bé.
05/09/2015(Xem: 12448)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc Như biết được kiếp người khổ đau Lớn lên theo bốn mùa thay đổi Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
03/09/2015(Xem: 15578)
Ôm đàn khảy khúc yêu thương Nhịp nhàng câu hát cảm ơn cuộc đời Ừ, tôi hiện hữu đây rồi Thất tình lục dục đĩa mồi vô chung Tám phương thổi gió dỗ cưng Sinh linh bé bỏng lớn từng phút giây Người thương, kẻ ghét đủ đầy Tiểu nhân, quý hữu tháng ngày cụng ly