Hạnh Nguyện Quán Âm (thơ)

22/02/202415:40(Xem: 6798)
Hạnh Nguyện Quán Âm (thơ)

quan am bo tat


Hạnh Nguyện Quán Âm
 

Con đứng trên đỉnh đồi
Nghe nhạc điệu mười phương
Phương nào phương trần thế
Phương nào phương thiên đường.
 
Từ tâm vang tiếng niệm
A Di Đà lạc bang
Từ tâm vang hạnh nguyện
Bồ Tát Quán Thế Âm.
 
Hạnh lắng nghe tự tâm
Nghe người và nghe ta
Nghe người tròn chánh niệm
Nghe ta Phật hiện tiền.
 
Hạnh nhân từ ái ngữ
Chuyên chở bao tình thương
Tin yêu và hỷ xả
Xoa dịu nỗi đau thương.
 
Nguyện tầm thanh cứu khổ
Chúng sanh cõi Ta Bà
Đồng thanh linh cảm ứng
Thoát gian lao nguy nàn.
 
Lạy Mẹ Quán Thế Âm
Từ bể sầu tối tăm
Con noi theo ánh sáng
Thắm ngọt mát cam lồ.
 
Con nguyện thành Bồ Tát
Tự tại như Quán Âm
Đời bao la bát ngát
Cùng Mẹ độ chúng sanh.
 
Trí Lạc
 

chap tay nguyen cau

TÂM SỰ KẺ CÙNG TỬ
 
Tôi là kẻ cùng tử
Lang bạt bốn phương trời
Từ vô thỉ đến nay
Chưa hề biết dừng lại.
 
Tôi cứ đi, đi mãi
Thôn quê đến thị thành
Xóm chài rồi rừng sâu
Miệt mài và mê mãi.
 
Ngụp lặn dưới biển sâu
Chao đảo trong giông bão
Trôi nổi giữa dòng đời
Khóc cười điên đảo tưởng.
 
Tham đắm mùi phú quý
Ưa thích bả vinh hoa
Chạy đuổi theo tài sắc
Mộng với bắt trăng sao.
 
Hận mình sao bất hạnh
Cơ cực và lầm than
Yếu đuối trước gian nan
Đầu hàng với nghịch cảnh.
 
Cứ thế mà tôi sống
Đời lữ khách qua đường
Đổi lớp và thay hình
Đóng vai tuồng giả tạm .
 
Tôi là kẻ cùng tử
Lang thang đến cửa thiền
Chuông chùa ngân mầu nhiệm
Vơi nhẹ bớt não phiền.
 
Nghe Diệu Pháp bừng tỉnh
Liên Hoa khai trí tuệ
Quán chiếu tĩnh lặng tâm
Nhận ra viên ngọc quý.
 
Lâu lắm rồi mê lầm
Nay dừng lại sám hối
Thôi không còn cùng tử
Quy Tam Bảo tu hành.
 
Trí Lạc
 

hoa_sen

AI BẢO
 
Ai bảo rằng trời không có nắng
Khi đông về mây đen vần vũ
Nào biến dạng thái dương vẫn hồng
Trên trời xanh muôn đời hiện hữu.
 
Ai bảo rằng rừng khô cây chết
Vì thiên tai hạn hán nhiều năm
Đất vẫn bao dung cây ôm rễ
Chờ mưa về tưới tẩm phục sinh.
 
Ai bảo rằng người nay đã mất
Là vĩnh viễn rời khỏi trần gian
Tâm huyết một đời lưu hậu thế
Anh linh bàng bạc khắp không gian.
 
Ai bảo rằng nhân bản không còn
Cảnh khốn cùng sanh tồn cạnh tranh
Hát mãi ước mơ niềm hy vọng
Giữa bùn đen sen nở sáng ngời.
 
Ai bảo rằng ta bà uế độ
Chỉ cực lạc tịnh độ trang nghiêm
Uế tịnh phân biệt do ý niệm
Lìa ý niệm tự tại thảnh thơi.
 
Trí Lạc
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2010(Xem: 14530)
Mười con nhạn trắng về tha Như Lai thường trụ trên tà áo xuân Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
08/09/2010(Xem: 14186)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
06/09/2010(Xem: 23653)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
06/09/2010(Xem: 18327)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 14386)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 18826)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 20923)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 19955)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 23653)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 17913)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang