Hạnh Nguyện Quán Âm (thơ)

22/02/202415:40(Xem: 6888)
Hạnh Nguyện Quán Âm (thơ)

quan am bo tat


Hạnh Nguyện Quán Âm
 

Con đứng trên đỉnh đồi
Nghe nhạc điệu mười phương
Phương nào phương trần thế
Phương nào phương thiên đường.
 
Từ tâm vang tiếng niệm
A Di Đà lạc bang
Từ tâm vang hạnh nguyện
Bồ Tát Quán Thế Âm.
 
Hạnh lắng nghe tự tâm
Nghe người và nghe ta
Nghe người tròn chánh niệm
Nghe ta Phật hiện tiền.
 
Hạnh nhân từ ái ngữ
Chuyên chở bao tình thương
Tin yêu và hỷ xả
Xoa dịu nỗi đau thương.
 
Nguyện tầm thanh cứu khổ
Chúng sanh cõi Ta Bà
Đồng thanh linh cảm ứng
Thoát gian lao nguy nàn.
 
Lạy Mẹ Quán Thế Âm
Từ bể sầu tối tăm
Con noi theo ánh sáng
Thắm ngọt mát cam lồ.
 
Con nguyện thành Bồ Tát
Tự tại như Quán Âm
Đời bao la bát ngát
Cùng Mẹ độ chúng sanh.
 
Trí Lạc
 

chap tay nguyen cau

TÂM SỰ KẺ CÙNG TỬ
 
Tôi là kẻ cùng tử
Lang bạt bốn phương trời
Từ vô thỉ đến nay
Chưa hề biết dừng lại.
 
Tôi cứ đi, đi mãi
Thôn quê đến thị thành
Xóm chài rồi rừng sâu
Miệt mài và mê mãi.
 
Ngụp lặn dưới biển sâu
Chao đảo trong giông bão
Trôi nổi giữa dòng đời
Khóc cười điên đảo tưởng.
 
Tham đắm mùi phú quý
Ưa thích bả vinh hoa
Chạy đuổi theo tài sắc
Mộng với bắt trăng sao.
 
Hận mình sao bất hạnh
Cơ cực và lầm than
Yếu đuối trước gian nan
Đầu hàng với nghịch cảnh.
 
Cứ thế mà tôi sống
Đời lữ khách qua đường
Đổi lớp và thay hình
Đóng vai tuồng giả tạm .
 
Tôi là kẻ cùng tử
Lang thang đến cửa thiền
Chuông chùa ngân mầu nhiệm
Vơi nhẹ bớt não phiền.
 
Nghe Diệu Pháp bừng tỉnh
Liên Hoa khai trí tuệ
Quán chiếu tĩnh lặng tâm
Nhận ra viên ngọc quý.
 
Lâu lắm rồi mê lầm
Nay dừng lại sám hối
Thôi không còn cùng tử
Quy Tam Bảo tu hành.
 
Trí Lạc
 

hoa_sen

AI BẢO
 
Ai bảo rằng trời không có nắng
Khi đông về mây đen vần vũ
Nào biến dạng thái dương vẫn hồng
Trên trời xanh muôn đời hiện hữu.
 
Ai bảo rằng rừng khô cây chết
Vì thiên tai hạn hán nhiều năm
Đất vẫn bao dung cây ôm rễ
Chờ mưa về tưới tẩm phục sinh.
 
Ai bảo rằng người nay đã mất
Là vĩnh viễn rời khỏi trần gian
Tâm huyết một đời lưu hậu thế
Anh linh bàng bạc khắp không gian.
 
Ai bảo rằng nhân bản không còn
Cảnh khốn cùng sanh tồn cạnh tranh
Hát mãi ước mơ niềm hy vọng
Giữa bùn đen sen nở sáng ngời.
 
Ai bảo rằng ta bà uế độ
Chỉ cực lạc tịnh độ trang nghiêm
Uế tịnh phân biệt do ý niệm
Lìa ý niệm tự tại thảnh thơi.
 
Trí Lạc
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/04/2013(Xem: 18165)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16927)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 15111)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13876)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 26067)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 16056)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16659)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17496)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15941)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 15314)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.