Không đổ lỗi cho hoàn cảnh!

10/09/202310:29(Xem: 11434)
Không đổ lỗi cho hoàn cảnh!

mat trang dep



Không đổ lỗi cho hoàn cảnh!



Có thể hoàn cảnh hiện mình đang sống do quả ….gặt!

Nhưng để đạt mục tiêu hoàn thiện ….đừng biện minh

Trong một thế giới hiện đại đôi khi sự thật …KHÓ TIN

Vì luôn có chênh lệch lớn trong cách nhìn thế giới!!!



Có những thành tựu đáng quý… người người hướng tới (1)

Chỉ cần làm những việc cần phải làm.

Tuy nhiên là con người ai không phạm sai lầm

Và nếu cố gắng….

Dù sai vẫn hữu ích hơn là chỉ tưởng tượng(2)



Hãy duy trì, củng cố những gì hân hưởng

Từng khoảnh khắc đẹp trong bước ngoặt cuộc đời

Vận mệnh mình định hình theo hành động ta thôi

Lý trí luôn cần thiết …nhưng chớ bỏ qua cảm xúc !



Tự cảm thấy đủ bản lĩnh khi có trí tuệ, thể lực

Vượt qua mọi trở ngại kể cả chút tâm linh

Trải nghiệm quý giá giúp làm chủ đời mình

Cảm giác sợ hãi, tự ti mất đi mỗi khi so sánh

Đối diện với ….

góc khuất trong lòng mình không trốn tránh

Còn đâu đổ lỗi cho hoàn cảnh khi có nỗi đau ?

Hiểu rằng …trong ta còn có khao khát, đam mê sâu

Tất cả đều nằm trong giá trị nhân sinh căn bản!



Huệ Hương

—————————-

(1) Không có đạo đức, sự liêm chính, tài năng vượt trội và những thành tựu đáng quý thì không bao giờ nhận được sự tôn trọng và lòng kính mến của những người giỏi.- George Washington

(2) Một cuộc đời dành riêng cho việc phạm sai lầm không chỉ đáng trân trọng hơn, mà còn hữu ích hơn cả một cuộc đời dành riêng để không làm gì cả- George Bernard Shaw

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 14153)
Chính tôi được chứng kiến, Phật Thích Ca Mâu Ni Khi ở rừng Lâm Trúc, Thuộc nước La Duyệt Kỳ. Bấy giờ có người nọ Thuộc dòng Bà La Môn, Chăm làm nhưng nghèo kiết,
08/08/2011(Xem: 15702)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 17123)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 15878)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 14576)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 18751)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 23121)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 28622)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15831)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 16429)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.