Nghe thỉnh chuông (thơ của Diệu Danh)

24/07/202307:25(Xem: 6043)
Nghe thỉnh chuông (thơ của Diệu Danh)

thich nguyen tang-thinh chuong



Nghe thỉnh chuông
 
Mỗi ngày nghe tiếng chuông ngân
Lòng con nhận biết hồng ân Thầy truyền
Từ đây con nguyện gắng chuyên
Lời chư Phật Tổ nương thuyền qua sông
 
 
Tiếng chuông tỉnh thức vang xa
Địa ngục thoát khổ Ta Bà an vui
Tiếng chuông thức tỉnh vang trời
Ngân nga diệu pháp ấy lời Thầy trao
Lòng người cảm thấy nao nao
Thọ ân Tam Bảo làm sao đáp đền?
 
 
Quán xem những việc chánh tà
Để ta phân biệt đâu là giả chân
Khuyên người xem xét ân cần
Đến khi nằm xuống tâm thần thảnh thơi
Tiếng chuông tỉnh thức người ơi
Lắng lòng nghe tiếng miệng thời niệm kinh
Tâm mình thoát khỏi tử sinh
Địa ngục chẳng có sinh linh an vầy
Diệu Danh
 
 
 
Không nghe thỉnh chuông?
 
Khuya nay Thầy không thỉnh chuông?
Trong con bỗng thấy buồn buồn làm sao.
Chợt nghe văng vẳng đêm nào,
Tiếng chuông vọng mãi hòa vào hư không
Diệu Danh
 

 

Kinh Pháp cú 307
(họa theo ý của cư sĩ Tâm Minh Ngô Tằng Giao chuyển qua thơ lục bát)
 
Đừng nghĩ mặc áo cà sa
Mà làm điều ác gian tà chẳng ngăn
Nghiệp ác vẫn chạy theo quanh
Sống thì như chết gian nan đọa đày
Đến khi nghĩ lại mới hay
Thọ ơn thí chủ ơn Thầy dám quên
Sám hối tội lỗi tiêu liền
Cà sa ta mặc hãy nguyền độ sanh
Diệu Danh
 
 
Công ơn Cha Mẹ
 
Công ơn cha mẹ biển trời
Phải nên báo hiếu ân người tạo cho
Đừng làm cha mẹ buồn lo
Bất hiếu cha mẹ tội to khó đền
Tội này buồn khổ liên miên
Dù cho trăm tuổi đeo phiền ngàn năm
Diệu Danh
 
 
Kinh Pháp Cú số 315
(Họa theo chuyển kinh qua thơ lục bất của cư sĩ Tâm Minh Ngô Tằng Giao)
 
Tiếng chuông tỉnh thức lòng người
Thân mình phòng hộ chớ thời lãng quên
Buông lung, chễnh mãng chớ nên
Đọa đày địa ngục khó lên kiếp người
Kiếp người khó lắm ai ơi!
Gắng nghe Thầy giảng luân hồi thoát qua
Tiếng chuông tỉnh thức vang xa
Thân tâm hợp ý nhà nhà an vui
Diệu Danh
 
 
 
Kinh Pháp Cú số 308
(Họa theo chuyển kinh qua thơ lục bất của cư sĩ Tâm Minh Ngô Tằng Giao)
 
Những người giả dạng thầy tu
Sống mà như thế ngục tù tự giam
Làm người chẳng biết hổ han
Nhận cơm tín thí thật hàng vô minh
Diệu Danh



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2014(Xem: 15142)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 20757)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 22281)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 14782)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông
13/01/2014(Xem: 14907)
Tử sinh, sinh tử đôi bờ Nối bằng sợi tóc hững hờ.. gió đưa! Ngàn sau cho tới ngàn xưa Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần Để lòng lạc lối phong vân Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà.
13/01/2014(Xem: 18967)
Mỗi sáng tôi thức dậy, Ra thăm khu vườn tâm, Tưới cây và nhổ cỏ, Cho khu vườn tươi xanh.
13/01/2014(Xem: 18027)
Nếu Không Còn Ngày Mai Thích Tánh Tuệ Giả dụ ngày mai.. tôi bỏ tôi Dù bao mộng ước vẫn đầy vơi.. Tôi sẽ đi trong niềm thanh thản Hay ngoảnh nhìn sau.. lệ tiếc đời ?
06/01/2014(Xem: 19965)
Một tiếng vang sáng cả bầu trời u tối Tấm lòng chung làm rạng rỡ cả nhân thiên Nửa thế kỷ qua trong thăng trầm vinh nhục Đôi lời... mà bao thế hệ được bình yên !
04/01/2014(Xem: 17150)
CÒN ĐÂY THÁNH THÓT LỜI CA Chị xã Báo giã cõi đời Mà thanh âm vẫn vang lời ngân nga Tình Đời thắm thiết giọng ca Tình Đạo thanh thoát âm ba Hương Đàm ( CD Ngát Hương Đàm )
03/01/2014(Xem: 17799)
Xuân Trong Ta Mỗi độ tháng này người người gọi... … Tết đã về rồi xuân bao la Trong tôi chợt nhớ đến quê nhà Hoa cúc, hoa mai, đầy trước ngõ Trẻ thơ khoe nhau áo mới lạ