Tạ ơn Tam Bảo (thơ)

29/06/202307:03(Xem: 7695)
Tạ ơn Tam Bảo (thơ)

phat thanh dao

Tạ ơn Tam Bảo

Hãy tạ ơn Đời, Tam Bảo trong cách sống đạo đức
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 cho rằng:
“Tinh tuý Đạo Phật nằm trong chính khả năng
Giúp đỡ người khác có thể …
bằng không hạn chế tối thiểu gây tổn hại”!
Ngẫm nghĩ tư duy ..”Sự và Lý phải vô ngại! “
Hậu quả tiếp cận đôi lúc chán nản trưởng sinh
Thiếu sáng suốt, cảm xúc tiêu cực dễ bất bình
Cần tuyệt đối chớ để giác quan vướng mắc!
Cũng không bốc đồng khi bị khống chế tam độc
Hành xử như bác sĩ bình đẳng vượt thân, quen
Từ bi nhiệt tình không lưu ý chê,khen
Ý thức cách mình đang hành động,
nói năng với người khác !
Hãy tạ ơn nghiệp duyên được hành trì Chánh pháp !
Khắc ghi lời Phật dạy về một chữ Duyên (1)
Tiền nghiệp mang mang phúc, họa theo liền
Muốn tạ ơn đời, Tam Bảo ….
bạn ơi Chánh niệm, tỉnh thức !!
Lòng nhân ái cần nỗ lực hơn để thúc đẩy đạo đức!
Huệ Hương
—————————
(1) Phật trí vô biên - Phật lực vô cùng - Phật tâm vô lượng - Không thể độ người vô duyên

Sống khôn khéo và sáng tạo!

Một lần Thầy dạy, về KHẢ NĂNG THẤU CẢM ( Empathy )
Nhìn thấy cơ hội thích hợp là SỐNG THÔNG MINH
Với trái tim cởi mở, quan hệ tốt phát sinh
Phá trừ ngã chấp, tà kiến được,
mới hoàn thành mọi phương án !
Không dừng lại nửa chừng chỉ vì bất mãn
Mà vững tin khả năng, trọn vẹn phát huy
Tiến lên, bước đi theo chân lý thực thi
Mỗi hoàn cảnh, mỗi giai đoạn càng kinh nghiệm!
Nỗ lực trong kiên nhẫn TUỲ CƠ ỨNG BIẾN
Tự tìm hiểu chính mình, để thật sự từ bi
Đặt mình vào vị trí người …kiểm soát tư duy
Hài hoà, bao dung xuất phát từ Trí Tuệ!
Nghệ thuật thu phục lòng người …
sống khôn khéo, sáng tạo tinh nhuệ!
Tự lực tự cường trên khối óc, đôi chân
Chính trực, cân bằng hoàn toàn về nội tâm
Thương và Ghét làm rắc rối cảm xúc!
Nhận ra được chúng,sẽ tự do hạnh phúc!
Huệ Hương

***


Kiến thức là sự bổ sung và so sánh.

Từ khi tập thói quen,
dành nhiều giờ hơn cho việc nghe pháp thoại.
Dần dần hiểu được chú giải mỗi bài kinh
Thì ra …
từng giọt nước rơi nhiễu xuống đầy bình
Mãi mãi VĂN, TƯ, TU vẫn là phương cách Chánh!
Lại chiêm nghiệm …
“Kiến thức rất cần vì bổ sung và so sánh”
Đừng sợ “Sở tri chướng” nếu biết lúc nào buông
Không ngu xuẩn ôm mang kiến chấp theo luôn
Phật Tổ muôn đời nhắc:
“ Làm gì có cái CỦA TA mà nắm” !
Nhưng phải cần học…
từ tiểu - trung- đại để sẵn sàng chấp nhận
Thích ứng vào mỗi thời đại …
……Sự khổ và Lý duyên sinh
Và hạnh phúc là ….
niềm an lạc thoát khỏi mọi sự tác thành
Do đắm chìm trong mê thích, ghét bỏ từ tham ái!
Giáo pháp Đức Thế Tôn siêu việt,
ẩn chứa trong kho tàng vĩ đại
Những bậc chân tu nhiều kiếp đạt đến chữ NHƯ
Phận phàm phu căn cơ thấp chớ thấy có dư
Học, học, mãi ….trải hà sa a tăng kỳ kiếp
Hãy nương tựa Tam Bảo dù bạn đã mẫn tiệp!
Nhớ lời giáo hoá Lục Tổ Huệ Năng (1)
Tu tâm đồng hành với kiến thức tiến thăng
Chiêm ngưỡng được vẻ đẹp muôn màu của Sự Sống
Nhớ là chỉ Buông….
Ngã chấp, kiến chấp, tham ái và dục vọng !
Chứ đừng phủ nhận kiến thức…
ai hỏi gì cũng không biết …Thua rồi
Thời đại công nghệ số …phương tiện tuyệt vời
Để bước sâu vào Biển Pháp mênh mông vô tận!
Huệ Hương
——————————————————————
(1) trong Kinh Pháp Bảo Đàn
Lục Tổ nói:
"Nay ta vì thiện tri thức truyền Vô tướng Tam Quy Y Giới. Khuyên các thiện tri thức, nên Quy Y Tự Tánh Tam Bảo: Phật tức là Giác, Pháp tức là Chánh, Tăng tức là Tịnh.
Tự tâm quy y Giác thì tà mê chẳng sanh, thiểu dục tri túc, hay lià tài sắc, gọi là Lưỡng Túc Tôn.
Tự tâm quy y Chánh, niệm niệm chẳng tà kiến, vì chẳng tà kiến nên chẳng có nhơn ngã, cống cao, tham ái, chấp trước, gọi là Ly Dục Tôn.
Tự tâm quy y Tịnh, tự tánh đối với tất cả cảnh giới trần lao ái dục đều chẳng nhiễm trước, gọi là Chúng Trung Tôn.
Nếu tu hạnh này là Tự Quy Y.
Nay đã tự ngộ, mỗi mỗi đều phải quy y Tự Tánh Tam Bảo, bên trong tự sửa tâm tánh, bên ngoài kính mến mọi người, tức là Tự Quy Y vậy.
Thiện tri thức, xưa nay tam thân Phật ở trong Tự Tánh mọi người đều sẵn có, tại tâm mê nên chẳng thấy Tánh bên trong, chỉ hướng ra ngoài tìm tam thân Phật mà chẳng thấy tự thân có tam thân Phật."
***

Nghệ thuật sống với Chánh Pháp!

Trộm nghe lời dạy từ Cổ Đức:
1- CẦN NHẤT NỘI TÂM SÁNG SUỐT AN BÌNH
Làm một việc gì ( thiện tâm, thiện chí, thiện nguyện )thì lương tâm không có gì để buồn phiền .
Tốt nhất luôn luôn có thái độ trầm tỉnh sáng suốt để tuỳ cơ ứng biến chứ không nên định sẵn một điều gì theo tiêu chuẩn đúng sai một cách chủ quan.
Phúc, lộc xuất phát từ cái tâm, lòng luôn chính trực thẳng ngay, sẽ có phúc lớn!
Đời người có nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc, nghĩ thông sẽ biết đủ.
Đời người rất ngắn, tại sao không dùng thái độ tích cực để đối diện với mọi vui buồn của cuộc sống?
Cứ sống cho thật tốt, còn chuyện thị phi sẽ có luật nhân quả trả lời đích đáng.
2-MUỐN TRỞ THÀNH HÀNH GIẢ THẬT SỰ CẦN PHẢI LUÔN SỐNG TRONG CHÁNH NIỆM.
Muốn thoát cái khổ trước mắt phải sống với Chánh Niệm.
Muốn chấm dứt sanh tử luân hồi, không bị sa đọa nữa phải sống với Chánh Niệm.
Và khi thành A La Hán rồi, thành Phật rồi cũng phải sống với Chánh Niệm."
Điều đó cho thấy Chánh Niệm rất là quan trọng.
Hãy mang hết vốn liếng những gì mình có!
Gửi vào kho tàng Chánh pháp, chắc chắn bình yên
Đón nhận nhiều món quà hữu dụng thiêng liêng
Mà Đức Thế Tôn đã trao truyền cho nhân loại!
Do hoàn cảnh xã hội, bao não phiền bất toại !
Được trí tuệ hướng dẫn cuộc sống sẽ thăng hoa
Thiện lành hạt giống nở rộ dào dạt trong ta
Hoàn cảnh sai sử,
……khả năng lôi kéo không còn chủ động!
Một cái nhìn sâu sắc giúp phục hồi vững mạnh
Đổi mới cuộc đời với nhận thức được bản thân
Tin sâu nhân quả nghiệp báo, lý duyên sanh
Hiểu Bát Chánh Đạo, Vô Thường, Khổ, Vô ngã
Chương khó nhất của nghệ thuật sống
được thông qua ….dù vất vã !
Được trau dồi bằng thiền định mỗi ngày
Chỉ, Quán song hành, phương tiện an tịnh đây
Kho tàng Chánh Pháp xứng đáng để ta tin tưởng!
Ánh sáng vô lượng quang tỏa ra muôn hướng!
Bao dung độ lượng hơn và biết cảm thông
Chia sẻ niềm vui thiên hạ …tự nhủ lòng
Nghệ thuật sống kiệt tác, đến từ Chánh pháp!
Nghiệm rằng :
Tuệ giác và từ bi như chim với đôi cánh!
Bay vút xa giữa bầu trời rộng thênh thang
Chân, Thiện, Mỹ đầy đủ trong kho tàng
Cười với cuộc đời …
trưởng thành nhờ thay đổi tư duy, quan kiến!
Sức mạnh tiềm thức lại nằm trong Chánh Niệm!
Huệ Hương


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/06/2015(Xem: 12453)
Lang thang mây ghé đỉnh non Hỏi thăm Đá cỗi đã mòn bao nhiêu Cô đơn mưa nắng sớm chiều Khi nào chán ngán thì theo Mây cùng. Đá cười cây cỏ nghiêng rung Trôi lăn vô định thì đừng lang thang Mưa thơm, gió mát, nắng vàng An nhiên chóp núi, hiên ngang lưng trời Không mỏi mệt, khỏi nghỉ ngơi Hằng ngày vẫn vậy không dời không nghiêng Đi chi cho rước khổ phiền Ngàn năm một cõi thiên nhiên an lành.
18/06/2015(Xem: 13451)
A Nan Đà, ta biết, Là một trong mười người Được gọi đại đệ tử Khi Đức Phật sinh thời. Ông xuất thân quí tộc Con vua A Mi Đà, Tức ông là cháu ruột Của Đức Phật Thích Ca. Khi Ngài về La Vệ, Ông vừa tròn hai mươi
15/06/2015(Xem: 13313)
Bố luôn luôn là một người Dễ thương, tử tế đồng thời giỏi thay Bố thường đoán biết ra ngay Trong đầu ta nghĩ loay hoay những gì. Bố là người biết lắng nghe Đôi khi góp ý rất chi tận tình Và luôn bảo vệ cho mình. Bố là người bạn chân thành nhất thôi. Khi ta thắng lợi trong đời Bố thường kiêu hãnh thốt lời ngợi ca Khi ta thất bại xót xa Bố thường kiên nhẫn giúp ta tới cùng Không hề có lúc nản lòng.
15/06/2015(Xem: 13018)
Con yêu Cha rất nồng nàn Yêu vì những thứ Cha làm con vui. Khi con cảm thấy buồn đời Cha làm con nở nụ cười được ngay. Khi con làm kẹt nút dây Cha luôn gỡ nút, khéo tay vô cùng.
13/06/2015(Xem: 14598)
Có nhân thì có quả. Đó là luật của Trời. Cũng là luật của Phật, Ứng nghiệm với mọi người Một lần, khi giảng pháp, Với tôn giả, sư thầy, Phật Thích Ca đã kể Một câu chuyện thế này. Có một con bò nọ, Nhân khi vắng người chăn, Đã xuống ăn ruộng lúa Của một người nông dân.
13/06/2015(Xem: 18961)
Đầu tiên học “nhận lỗi mình” Chúng sinh thường chẳng có thành thật đâu Cho rằng mình đúng trước sau Lỗi lầm nếu có đổ mau cho người Khi ta chối lỗi, than ôi! Chính là lỗi lớn nhất đời của ta!
13/06/2015(Xem: 13107)
Một người hỏi Đức Phật: “Bạch Như Lai từ bi, Tôi muốn có hạnh phúc. Vậy thì phải làm gì?” Đức Phật đáp: “Trước hết Anh phải bỏ chữ “Tôi”. Tiếp đến bỏ chữ “Muốn”. Chỉ hai chữ đó thôi. Vì “Tôi” là ích kỷ. “Muốn” là mong, là tham. Bỏ nó, anh hạnh phúc, Trong ý nghĩ, việc làm.”
05/06/2015(Xem: 13866)
Thiền sư Vô Căn trong một lần nhập định 3 ngày, thần thức của ông xuất khỏi thân thể. Các đệ tử của ông tưởng lầm ông đã tịch diệt nên mang nhục thân ông đi hỏa táng. Sau 3 ngày thần thức của ông trở về nhưng không tìm được nhục thân. Tìm không được nhục thân nên thần thức thiền sư Vô Căn quanh quẩn nơi căn phòng ông ở, liên tiếp than thở tìm kiếm nhục thân của ông nhiều ngày đêm thống thiết: Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Điều này làm cho các đệ tử của ông rất ư kinh sợ. Một người bạn của thiền sư Vô Căn tên thiền sư Diệu Không nghe tin liền đến ngay thiền viện bảo các đệ tử của thiền sư Vô Căn là đêm đó thiền sư sẽ nghĩ lại trong phòng của thiền sư Vô Căn rồi bảo các đệ tử hãy mang cho ông một thau nước, một bồn lửa, một bồn bùn đất.Đêm đến, thiền sư thiền sư Vô Căn lại nghe tiếng than thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn:
04/06/2015(Xem: 15646)
Thích cho đi ngày càng nhiều phước báu Thích cảm ơn điều thuận lợi nhiều hơn Thích giúp người ta thường gặp quý nhơn Thích oán trách ngày thêm nhiều phiền não Thích mãn nguyện niềm vui hay lai đáo Trốn tránh thời thất bại rất chua cay Thích sẻ chia bè bạn đến hằng ngày Thường giận dữ ngày càng nhiều bệnh tật Thích chiếm dụng sau nầy thành hành khất Bố thí thường ngày càng được giàu sang Thích hưởng thụ nợ khổ lắm đeo mang Thích học hỏi ngày càng tăng trí tuệ
01/06/2015(Xem: 13498)
Có một khoảng cách tìm đến Có một khoảng trống tìm về Nỗi đau trái tim đan bện Chập chùng ảo ảnh hôn mê. Phật thương chúng sanh như mẹ Cưu mang chín tháng mười ngày Bao nhiêu lá răm lá hẹ Ngậm cười nuốt trọn đắng cay.