Hiểu và Thương (thơ)

15/06/202318:39(Xem: 8808)
Hiểu và Thương (thơ)


canh dep-19

Hiểu và Thương.

Khi sinh ra là chúng ta bắt đầu cuộc hành trình đi đến nấm mồ của chính mình. Chúng ta thường lãng quên một điều rằng mỗi người có mặt trên thế gian này để sống – để trưởng thành, nghĩa là đi sâu vào bản thân mình chứ không chỉ bước theo bước thời gian đến cõi hư vô….mà phải chiêm nghiệm được rằng:


Hiểu THAM, SÂN, SI là căn nguyên cội rễ!
Dù mang danh khanh tướng hiền tài
Khi ra đi đều về cát bụi …chẳng trừ ai
Nếu chưa đoạn trừ được…vẫn hoen ố tâm thức!

Hiểu còn sanh khởi tam độc đó
…..cháy cả rừng công đức !
Mỗi đời người cho dẫu sống trăm năm
Còn vướng ngũ dục trong giới hạn thời gian
Giờ phút cuối thất vọng,
……vẫn chưa đạt điều mình muốn!

Hiểu rằng mục đích đời người…
Phải giải được bài toán trong mọi tình huống!
Học cách nhìn người để giúp đỡ và thương
Hãy cho qua điều bất toại nhiễu nhương
Giá trị con người, sức mạnh nội tại ..phần thưởng!

Nghiệp lực luân hồi do bản ngã ảo tưởng
Trao nhau cành nhân ái với đối tượng tiếp giao
Vấn đề ngày hôm qua …sẽ phai nhạt thật mau
Nếu ý thức cuộc đời …chỉ là huyễn hoá.

Học Đạo là học về tự ngã và quên đi tự ngã!
Cảm nhận sự sống hiện tại gá hợp bởi Duyên
Thương, cảm thông nhau vượt bao nỗi ưu phiền
Hãy góp một bàn tay giúp người đạt hoài bão!

Nguyện cầu người về bến …đều như dòng suối cả!
Êm đềm trôi chảy về chốn thanh bình
Buông thả toàn diện…nhìn ánh nắng lung linh
Cát bụi còn lại trải qua vô lượng kiếp
…….Vẫn hiện hữu với cùng tạo hoá !!

Huệ Hương



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2025(Xem: 5916)
Sáng nay trong khoảnh khắc, cánh cửa vô hình như khẽ mở Mắt chạm trời xanh, thấy biển, thấy cánh đồng Không còn hôm qua buộc chân, nay chim đã thoát lồng Ta bước ra …ngày mai có thể nào níu cánh?
11/08/2025(Xem: 6647)
Tứ cú lục bát "SEN" RÁC & HOA Trải từng dòng chữ dưới chân Xin đừng xả rác một lần đi qua Đi qua rác đã thành hoa Đi về thấy nở mấy tòa sen thơm! ĐỒNG HỒ Hôm nay tròn đã thay vuông Hoa sen tỏa ngát ao bùn hương bay Treo lên cho biết tháng ngày Canh giờ hít thở, phút giây yên bình.
06/08/2025(Xem: 6974)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ Vui buồn thao thức dài đêm
05/08/2025(Xem: 6456)
Văn chương mạng đang là một nhu cầu thực tế! Có thể nói ngày nay, Mạng đang là cách tồn tại mới của văn chương Nếu ngày xưa nhân cách được hình thành trong 3 môi trường: Mà thành phần chính luôn là: gia đình, giáo dục và xã hội! Chung mục đích cuối cùng, mang văn chương cho việc trồng người thế hệ mới! Phải làm sao tạo ra những con người trí minh – kỹ tinh
04/08/2025(Xem: 6311)
TA khưi ngọn nến canh tàn VỀ nhìn vết tích đá lăn qua đồi MỘT lần rộn rã mà chơi CÕI trần trú trọ rối bời chiêm bao TÂM tư nén tiếng thở phào KHÔNG đi không đến thì đâu cũng nhà
31/07/2025(Xem: 5186)
Tân tỵ năm nay đến kỳ tháng sáu nhuận Dù tháng 6 chính thức đã tưởng niệm lễ Đức Quán Thế Âm ( 19/6) Nhưng hai lần tri ân công hạnh Ngài …càng thêm rõ sự thành tâm Với 12 đại nguyện, nơi đâu có khổ đau, khó khăn Tầm thinh khắp rồi sẵn sàng hành động “cứu độ”
25/07/2025(Xem: 6996)
Đừng ngạc nhiên, khi nhiều người tìm đến Không gian tĩnh lặng nơi hải đảo vắng yên Ngồi im hàng giờ như bức tượng thiêng Trên tay… bức họa phác vẽ, hoặc vài tinh yếu nhiều tác phẩm chọn lọc Và hận mình ngày xưa chưa từng đọc (1)
18/07/2025(Xem: 5061)
Thường kiến tự kỷ quá Bất thuyết tha nhân phi Tha phi ngã bất phi Ngã phi tự hữu quá Tâm trụ niệm Phật trung Vô phi diệc vô quá Dịch nghĩa: Thường tự thấy lỗi mình Không nói lỗi người khác Người sai ta không chê Ta chê ta có lỗi Tâm trụ trong niệm Phật Không chê cũng không lỗi
18/07/2025(Xem: 5078)
Ngay khi mới đắc Đạo, Chính Đức Phật Thích Ca Tìm ra Con Đường ấy Để dẫn dắt chúng ta. Đó là Bát Chánh Đạo. Tám Con Đường sau đây. Người tu hành chiêm nghiệm Và ghi nhớ hàng ngày. Thứ nhất là Chánh Kiến. Đức Phật dạy chúng sinh Chánh Kiến là hiểu đúng Về Đạo và về mình.
18/07/2025(Xem: 5712)
Đời là khu rừng rậm Mà ta, khách lữ hành. Nhiều cám dỗ, cạm bẫy. Đời nhiều dữ, ít lành.